Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

CÚN - CHÓ !

*Cún với chó, hai từ này cũng để chỉ một con vật mà ku Sam nó gọi là Dog! (chả là ku cậu đang học tiếng Anh)! haizzza! cún với chả chó, loài người lắm chuyện, thương yêu nhau thì gọi là cún, ghét nhau lại bảo nhau là đồ...Dog ! Nhà mình chả biết yêu thương hay ghét bỏ mà nhà lúc nào chó cũng từ số nhiều trở lên (theo luật thì cứ 2 trở lên là nhiều).Cao điểm là trên 10 con, giờ tụi nó ra đi (là chết đấy ạ) dần dần vì già và bệnh, nay còn nhõn... 4 con!
* Từ cách đây 15 năm nhà mình đã nuôi chó.. con cái có bầu, đẻ bi nhiêu là nuôi bấy nhiêu vì tụi trẻ con nhà này hễ nuôi chó con mến chân mến tay là không muốn cho, hồi ấy ở nhà chung cư, nhà không chật nhưng ở trên lầu nên người với chó ở lẫn lộn, không như bây giờ chó có một không gian riêng biệt, ta nói, vui cũng từ chó, mệt cũng từ chó, đau đầu cũng từ chó mà ra vì chó Phóc tuy nó nhỏ con nhưng sủa thì điếc cả tai! Vì thương bọn trẻ ở thành phố chả có gì chơi, có chó thì tụi nhỏ vui hơn! (trẻ con đứa nào cũng thích chó) nên đành chiều..
 Cũng từ chó mà ra, hồi ấy (cách đây trên 10 năm) mình một tuần bị ít nhất là một cơn đau nửa đầu (ai đã từng bị đau nửa đầu thì biết nó đau như thế nào: sợ ánh sáng, sợ gió và đau như trong đầu đang bị một con gì đó ăn dần mất óc của mình- nghĩ lại còn thấy sợ mỗi khi bị cơn đau đầu hành hạ). Mình cũng đã chữa căn bệnh này với đủ các thứ đông- tây y mà chẳng hết vì nó là một căn bệnh kinh niên và phát bệnh không rõ nguyên nhân, muốn hạn chế cơn đau thì tinh thần phải thoải mái, ăn, ngủ nghỉ điều độ, hễ có gì đó trong sinh hoạt bất bình thường thì nó đau...vậy thôi! Hồi bé mình đã từng nhiều lần chứng kiến mẹ của cô bạn học cùng lớp bị những cơn đau nửa đầu hành hạ, cứ mỗi lần mẹ bạn ấy lên cơn đau đầu là cả nhà bạn ấy nháo nhào, người đi hái lá ngải cứu hơ nóng trên lửa, người bóp đầu, người bóp vai và một người nữa ngồi phía trước chỉ để động viên cho mẹ qua cơn đau! Mình đã từng nghĩ: đau đầu chứ có chết đâu mà cứ cuống cà kê lên thế (xấu hơn thì nghĩ đúng là nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ ruột). Có lẽ do nghĩ xấu về người khác nên ông trời cho mình thử cho biết đau nửa đầu nó thế nào...hi!hi! Mình lại đi xa đề quá rồi!
*Trở lại chuyện chó: Hơn 10 năm trước (là 11 năm đấy ạ), nhà mình chuyển ra xa khu trung tâm thành phố, đồ đạc thứ nào cần thiết thì chuyển đi, còn thì cho ông bác (bởi vậy nên con zai mình nó mới bảo, mai này muốn tìm kỷ niệm xưa thì lên nhà bác). Đồ thì có thể cho, nhưng chó thì không, chuyển xuống nhà mới không suy suyễn con nào. Về nơi ở mới, rộng rãi, tụi nó sinh sôi nảy nở, đẻ nhiêu nuôi bấy nhiêu, hạn chế lắm sau khi xem xét gia cảnh người xin (phải khai báo thành thật là không ăn thịt chó) thì 2 đứa con nhà mình nó mới xét...đơn! Mang tiếng tụi nhỏ nuôi chó nhưng tắm rửa, dọn chuồng thì mình nắm vai trò chính! haizzza! Ngày hai buổi sáng chiều chùi dọn, cái nơi chó ở lại không thiết kế cái vòi nước (vì dự kiến ban đầu làm cái sân phơi quần áo), vậy là đều như vắt chanh, ngày nào mình cũng phải xách nước từ phía trước sân thượng ra phía sau, cũng phải đến hơn 20 mét, lại còn lên một chặng cầu thang nữa! Hồi con trai còn ở nhà thì lâu lâu cậu ấy xách dùm nước lên, còn toàn bộ là do mình! nặng,mệt. ốm đau gì cũng phải xách nước để rửa dọn chứ không thì làm sao chịu nổi vì các em chó ở trên cùng...!
* Đã sang năm thứ 11 phải xách nước chùi chuồng chó, chân mình thì bị giãn tĩnh mạch, tay thì gân nổi như chiếc đũa, ông xã mình bảo, làm việc nhà thì đừng có than, (kiêng cữ), vì than thì làm sẽ mệt hơn và việc đẻ ra nhiều hơn! ( lại thế nữa cơ đấy!). Hồi nào tới giờ dù có người giúp việc thì chuồng chó vẫn phải do người nhà dọn, vì chó không ưa người lạ, hễ vào thì nó sủa um sùm và mình cũng rất ngại khi giao việc đó cho giúp việc. Còn hiện nay mình đang là tỷ phú về...thời gian nên cô giúp việc theo giờ cũng nghỉ rồi!
Mình vắt tay lên trán suy nghĩ tìm cách giải phóng cho chính mình chứ không lẽ cứ xách nước hoài thế này sao? cái khó nó ló cái khôn (mình tự khen mình thông minh) là gần đấy có cái máy giặt, dĩ nhiên là có cái vòi nước để nước vào máy giặt, khi nào không giặt (tuần giặt 2 lần chứ mấy) , thế là khi máy không giặt thì mình vặn cái vòi nước từ máy giặt ra và thòng nó vào phòng của chó, ối giời, tha hồ chùi dọn với lại giặt giẻ nhé, ta nói sung sướng gì đâu á!  (tụi chó này ngủ phải có ...một đống giẻ- là áo , váy cũ thải ra cho tụi nó nằm, nhưng vì tụi nó là cún nên ngu lắm, nằm thì nằm mà thích thì tụi nó cứ tè vào đấy giành phần của mình-ngu thế không biết, hổng lẽ ai vô đó giành với tụi nó! he!he)! 
Tự thấy mình...thông minh, sáng tạo (thật ra thì đúng là thông minh như...cún) vì lẽ ra phải biết từ 11 năm trước làm thêm cái vòi nước vào đấy, có nhiêu thôi mà cứ tự hành xác mình, để đến khi thấy mắt mờ, chân run thì mới hiểu ra cái cần phải làm! Người ta bảo già lẩm cẩm, chứ 11 năm trước mình đã già đâu! haizza! Cún với chả chó :








Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (8)

...Khi biết việc ông C đi bộ ròng rã nhiều ngày ra Hà Tĩnh tìm mẹ tôi với mục đích hỏi bà làm vợ, mẹ tôi quá ư sửng sốt vì theo bà thì tình yêu của bà đối với ông chưa có, mặt khác tình cảnh hiện tại của ông khá bi đát ( không gia đình, không tiền, không người quen hay bạn bè ở nơi xa lạ này) theo lời kể đầy cay đắng của bà thì lúc này (tôi xin lỗi ông C) ông chỉ có trên răng, dưới dép . Thời gian này ông ngoại tôi không quan tâm là mẹ tôi lấy chồng Tây hay ta nữa vì ông đang vui duyên mới với vợ hai, nên ai muốn hỏi cưới con gái  đẹp của ông thì cứ có tiền đưa ông là được .
Nếu như lần bị cha ép gả cho Tây mẹ tôi kịch liệt phản đối thì lần này khi được tự do quyết định, mẹ tôi lại bị giằng xé lương tâm bởi nếu bà không đồng ý lời cầu hôn của ông C thì ông sẽ đi đâu, làm gì khi ông C lúc đó mọi thứ đều là con số không ..! Sau khi suy nghĩ, trăn trở , mẹ tôi đã nói hết chuyện với bà ngoại tôi để bà dò ý của ông ngoại xem thế nào ? Ông ngoại tôi đã  ra giá, nếu ông C muốn lấy mẹ tôi thì phải đưa cho ông 2 vạn bạc ( tiền thời đó), trong đó phần ông 1 vạn, bà ngoại 1 vạn. Nghe bà ngoại nói lại, mẹ tôi muốn buông xuôi cho mọi việc đến đâu thì đến (nghiã là bỏ mặc ông C) ... Bà ngoại tôi thương con gái nên nói nếu mẹ tôi muốn lấy ông C thì 1 vạn bạc phần của bà không phải đưa. ( có lẽ đây là duyên số đưa đẩy để mẹ tôi có người chồng đầu tiên, vì nếu bà không mềm lòng nghĩ đến cảnh ông tứ cố vô thân hay bà ngoại tôi không thương con gái mà cứ để mặc ông ngoại đòi đủ 2 van bạc thì có khi mẹ tôi đã ....không lấy ông C làm chồng) haizzzz! duyên phận là một điều gì đó khó hiểu). Vậy là sau khi nghe bà ngoại nói mẹ tôi gom góp hết vốn buôn bán (cũng chưa đủ nên bà phải bán thêm nữ trang) để có đủ 1 vạn bạc đưa cho ông ngoại tôi và coi như bà được tự do lấy chồng theo ý muốn! (vì vậy sau này mẹ tôi không  trách ai cả vì việc lấy chồng là do bà quyết định).
   Cuối năm 1946 đầu năm 1947 mẹ tôi đã đi lấy chồng như thế !
(không áo cưới, không có các thủ tục hỏi cưới như của một người con gái bình thường chứ chưa nói là gái đẹp), hẳn là bà đã buồn!  Nhưng đây mới là sự khởi đầu của mọi sự truân chuyên trong cuộc đời của mẹ tôi! Người xưa nói không sai : Hồng nhan thì bạc mệnh!


P/s: ...Thời gian mẹ tôi sống cùng gia đình tôi tại SG, đôi khi bà nói nửa đùa nửa thật với con gái tôi (lúc đó khoảng 8- 9 tuổi) là : "ngày xưa bà đi mua chồng cháu ạ". Tôi bây giờ ở tuổi gần chạm mốc 60 mới dần thấu hiểu những ẩn ức của mẹ, để rồi hiểu ra vì sao mẹ tôi lại trái tính, trái nết (như lời bà ngoại tôi nói về mẹ tôi) như thế !

..Với một khởi đầu về chuyện hôn nhân không mấy tốt đẹp như thế thì hẳn nhiên những gì sau đó xảy ra cũng không khó hiểu. Cuối năm 1947 mẹ tôi sinh con trai đầu lòng, bà vẫn đi buôn bán, nhưng tính ông C hay ghen tuông vô cớ vì mẹ tôi đẹp, nên bà thấy cuộc sống sau hôn nhân thật gò bó ( tôi cũng chưa bao giờ nghe mẹ tôi, bà tôi, dì tôi hay những người bạn của mẹ tôi nói lại dù chỉ một lần là mẹ tôi có ai đó là hình bóng khác của bà, tuyệt nhiên tôi không có.)
...Rồi bão dông ập đến gia đình nhỏ của mẹ tôi, khi vào một buổi chiều tan chợ, mẹ tôi gặp một người bạn gái quen hồi cùng đi buôn bán gạo trong Tam Kỳ (người này sau đó bị kẹt lại Đà Nẵng do chiến tranh nổ ra không kịp hồi hương). Cô (bà) bạn này kể cho mẹ tôi nghe một câu chuyện (làm quà), là: cái ông to, cao, đen ( ông C), hồi trước để ý đến mẹ tôi thực ra đã có vợ, 2 con. Sau này  ông ta đã bỏ vợ con nheo nhóc để theo người phụ nữ khác, một đứa con bị bệnh chết, còn 1 đứa cũng đang bệnh nặng không biết có qua khỏi không? (tôi không chắc chắn là người bạn này của mẹ tôi có biết người phụ nữ mà ông C theo đuổi là mẹ tôi hay không? hay bà ta cố ý kể cho mẹ tôi nghe như thế vì chuyện bà ấy kể sau này được xác định là chuyện thật 100%).
Có lẽ đất dưới chân mẹ tôi đã sụp đổ, có lẽ cơn giận (uất ức) vì bị lừa (tình) của mẹ tôi đã lên đến đỉnh điểm ( không tức giận làm sao được vì khi đó mẹ tôi mới 20- 21 tuổi, mang tiếng là một người đẹp,  đi lấy chồng thì không giống ai, nay lại gặp hoàn cảnh trớ trêu như thế- nếu là tôi hẳn là tất cả đểu nhỏ xíu trong tay tôi ....và tôi sẽ gầm như sư tử trong rừng khi bị trúng thương)!

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

BÀ- CHÁU !

1/* Chiều qua cô bạn nhỏ tuổi ở cơ quan lại gửi tặng mình 2 tấm hình với lời chú : 2 tấm hình này nhà báo chụp đẹp hơn cô ấy chụp , đây là dư âm của một ngày vui:



2/* Vào hè, trẻ con lớn, bé gì cũng thích, từ mẫu giáo tới sinh viên đại học vì được ngủ muộn và vui chơi thỏa thích (thực tế mỗi nhà, mỗi trẻ thì còn tùy):
Ngày lễ 1/5 Sam đi khu vui chơi Đại nam với gia đình nhỏ của Sam:


3/* Cuối năm học, lớp Sam tổ chức liên hoan, Sam được nhận giấy khen và quà:


 Lớp sam chụp hình kỷ niệm: (Sam bé nhất lớp):

Thấy bà ngoại đến phụ cô giáo nên Sam nhõng nhẻo, khóc và bám theo bà dù cả lớp chơi với chú hề rất vui:

+ Các bạn chơi vui mà Sam bám bà nên chơi 1 mình mặc dù bên cạnh các bạn đang la hét inh ỏi cùng chú hề:
 Hai mình:
 Ba mình:
 Với chú hề:

Sam vẫn đứng ngoài vòng dù lớp đang cao trào vui:


 Sau cùng thì Sam cũng hòa mình cùng các bạn:(cái hình này là sau khi  cả lớp ăn đùi gà chiên- uống Côca là món Sam thích):


4/* Tối thứ 6 (26/5), Sam cùng Ba, mẹ xách vali lên và đi...: (sẽ tường thuật cụ thể khi mẹ Sam về và có hìnhinh họa) giờ thì bà úp tạm vài cái :





Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

NIỀM VUI TRỌN VẸN!

* Mặc dù mình đã nghỉ hưu từ cuối năm ngoái, nhưng mình có đề nghị CQ chờ cô bạn mình về thì làm tiệc chia tay luôn cho vui! 
Thứ 2 tuần trước mình nhận được lời mời từ Chánh văn phòng cơ quan cũ mời chiều 11/5/2017 đến KS 4 sao ngay gần cơ quan dự buổi họp mặt toàn cơ quan để tiễn 5 cụ ...hưu trí (trong đó có mình) hi!hi !2 vị năm ngoái và  3 vị đầu năm nay là 5, làm luôn lần cho hoành tá tràng.
 Mình đã có một buổi họp mặt cùng các đồng nghiệp, các cháu TTV;TK và nhân viên các bộ phận rất vui và tình cảm! xin cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian cho những người đã rời vị trí, dù họ là ai thì bây giờ đều là...phó thường dân! hi!hi!
Tạm úp vài tấm hình cô bạn nhỏ tuổi chụp bằng ĐT rồi gửi ngay cho mình, còn hình chụp đúng quy trình thì chưa có...hi!hi!
















Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

GỢI NHỚ !

* Sáng nay mình ra chợ (chợ chỗ mình cũng gần như chợ quê), mình thấy có bán trái lòng đỏ trứng gà (là trái lê-ki-ma đấy ạ). Tuổi thơ của mình gắn với trái này vì nhà mình mẹ có trồng mấy cây. Cây này tán rộng, vườn nhà lại chật nên rất choán đất, nhưng hồi ấy nhà mình cũng có thu nhập từ trái này (lòng đỏ trứng gà -quê mình gọi tên như vậy). Giờ thì ở quê ít thấy cây này nữa vì trái cây giờ nhiều, chả mấy ai ăn trái nhà quê này. Mua về mấy trái, mình ăn và nói với OX là em đang ăn cả tuổi thơ...!

  Cuối năm 2012 về quê dự đám cưới cháu, đi thăm người bà con, thấy còn mấy cây trĩu quả, nhà chỉ còn 2 người già nên giữ làm kỷ niệm: hi hi 

...Hồi đó mẹ đã nghỉ hưu, làm ở trạm y tế xã nên không có lương hưu. Thu nhập chẳng có, kinh tế khó khăn, mẹ phải chạy chợ, mua chỗ này bán chỗ kia, đủ kiểu giật gấu vá vai, mẹ đã chạy xe đạp 50km, phía sau chở theo một thúng trái lòng đỏ trứng gà đến Bệnh viện tỉnh (nơi chị gái làm việc) bán trước cổng bệnh viện, rồi chị gái mua giúp mấy kg mắm tôm (mắm ruốc) vì chỗ chị gần biển, về quê mẹ chia ra bán cho những người hàng xóm là nông dân dùng để nấu canh (hồi đó làm gì có xương heo, bôt ngọt thì hiếm nên cái gì quý lại ví như bột ngọt - ngay cả mình vào những năm đầu thập kỷ 80 ở SG mà cũng phải dùng đường thay cho bột ngọt).
Nghe mẹ kể có hôm trăng sáng, nhà không có đồng hồ, tưởng trời sáng nên mẹ dậy lọ mọ đi chợ tỉnh, xe thì lọc cọc, cái gì cũng kêu, cái cần kêu là cái chuông thì tịt ngóp, vỏ xe thì phải chằng buộc vì nó đã quá cũ...trên quảng đường hàng chục km, mỗi một mình mẹ chạy xe ...(hồi ấy không đông đúc như bây giờ).
Từ nhỏ đến khi mình lớn lên chưa bao giờ nghe mẹ kể là sợ nọ sợ kia, còn mình í hả, sợ đủ thứ, nhiều khi sợ cả bóng mình trên tường...(kiểu thần hồn nhát thần tính). Nhà gần sông, mùa hè nhiều hôm nóng, đêm, mẹ ra sông bơi bì bỏm, mình thì sợ chết khiếp (vì hồi đó- là những năm của thập kỷ 70) đã làm gì có điện. Chỉ nghĩ có con ma dưới nước kéo chân khi xuống nước là mình đã chẳng bao giờ đủ can đảm tắm sông ban ngày một mình chứ nói gì ban đêm...
 Sông quê:







* Nhớ về mẹ thì không thể thiếu phụ kiện thần thánh này của mẹ, đau đầu, đau bụng, nóng, lạnh...đủ các kiểu đều sử dụng món này, trong túi mẹ luôn luôn có nó và người mẹ luôn thơm mùi nó và nó là ; dầu cù là - cao sao vàng! ahi!hi (ảnh lấy trên mạng) :




Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (7)

(P/s: Khi viết đến phân đoạn này, tôi mong là anh, chị tôi ( con của ông C với mẹ tôi) cho phép tôi, thông cảm và thấu hiểu cho tôi vì những gì tôi viết về mẹ có liên quan đến ông C- cha của anh, chị, nội dung của phần này có thể là cảm nhận của riêng tôi (người ngoài cuộc) qua lời kể của mẹ ! Những gì tôi viết về ông C có thể làm phật (buồn) lòng anh , chị ! Tôi thành thật xin lỗi anh, chị!)

...Ông C, tôi xin mạn phép vong linh ông mà gọi ông như thế- ông C đã mất năm 2008, hưởng thọ 87 tuổi- (ông sinh năm Tân Dậu- 1921). Vì lúc ông còn sống mỗi dịp gặp ông thì tôi cũng gọi thân mật là ông cho các con tôi. Chồng mẹ tôi (nhưng không phải cha tôi) là một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen (là khi tôi gặp ông- còn hồi trẻ thì chắc chắn ông là một người đàn ông phong độ), ông làm Thầy ký ở ga xe lửa Tam Kỳ (tôi viết thế vì tôi nghe mẹ tôi kể thế, chứ thực chất thì tôi không hiểu là ông ấy làm gì ở ga xe lửa, tôi cũng không hỏi người lớn về việc này). Như trên tôi đã viết, mẹ tôi cùng chị con bác đi buôn bán gạo bằng tàu lửa, gặp nạn đói năm ất dậu 1945, là thời kỳ: gạo quế, củi châu! Mẹ tôi bị kẹt tàu một tuần ở Tam Kỳ vì không mua được phiếu gửi hàng, phần thì không quen biết ai để nhờ cửa sau, phần khác thì gái đẹp nên kiêu, không muốn nhờ vả ai vì lại phải mang ơn, mà gái đẹp mang ơn người khác giới thì mệt lắm ( là tôi nghĩ thế). Vì vậy ngày nào mẹ tôi cũng ra ga xếp hàng chờ mua phiếu gửi hàng, nhưng phiếu cứ hết vèo trước khi đến lượt mẹ tôi! (Hiện tượng một cô gái trẻ, đẹp, ăn mặc sang trọng ngày nào cũng xách bóp đầm ra xếp hàng ở một ga nhỏ- thật sự làm nhiều người chú ý- trong đó có Thầy ký ga tên C). Ông ấy mạnh dạn làm quen người đẹp (dù gì thì ông cũng đang là nhân viên hỏa xa), rồi ông giúp đỡ mẹ tôi nhanh chóng mua được phiếu gửi hàng và hình như sau đó thì 2 người có hợp tác làm ăn (mua bán gạo) tôi nói hình như vì tôi không nghe mẹ tôi kể là có việc làm ăn chung với ông C, nhưng có lần tôi gặp ông nhân dịp giỗ mẹ tôi ở quê ngoại, ông nói với tôi: Nếu hồi đó chiến tranh không nổ ra (Nhật - và phe đồng minh) thì ông và mẹ con tha hồ mà giàu..". (Còn tôi thì lại nghĩ: Nếu vậy làm gì có tôi trên đời này...).
Mẹ tôi không nói ra, (vì sau này những câu chuyện bà kể về ông C là những câu chuyện buồn, bực, giận, đủ các cung bậc cao thấp) nhưng tôi nghĩ là thời gian gặp nhau ở Tam Kỳ năm 1945, mẹ tôi hẳn là có cảm tình với ông C (tôi nói cảm tình chứ chưa đi đến chuyện yêu thương nhau). Nhưng thời cuộc có nhiều thay đổi, cuộc chiến Nhật -Pháp tại Đông Dương xảy ra ( mẹ tôi gọi là cuộc chiến Nhật hất cẳng Pháp). may mắn là mẹ tôi đã đưa được chuyến hàng cuối từ Đà Nẳng về Vinh mà không bị kẹt lại ( bà có kể về chuyện chở gạo ra nhằm dịp đói lịch sử, đã bị người dân vây lấy chuyến hàng và dùng cây nứa vót nhọn xóc lấy gạo ...). Sau chuyến hàng này, mẹ tôi không còn đi buôn bán xa nữa mà theo bà ngoại tôi buôn bán vải ở các chợ quê. Chuyện mẹ tôi và ông C coi như không còn quan hệ gì nữa vì giao thông gián đoạn. Lẽ ra thì với khoảng cách địa lý xa nhau như vậy (Đà Nẵng và Đức Thọ là một huyện của tỉnh Hà Tĩnh- xa đường lộ lớn) thì việc mẹ tôi trở thành vợ của ông C là một điều khó trở thành hiện thực. Vậy mà điều đó đã xảy ra, âu cũng là nhân duyên đưa đẩy! ( ở độ tuổi trên 50 như hiện nay thì tôi hiểu thêm về chữ DUYÊN) .
Mẹ tôi kể rằng, vào một buổi chiều khi đang chuẩn bị dọn hàng về thì bỗng có một người đàn ông quần áo xộc xệch, lấm lem bụi đường đến tìm mẹ tôi, nhìn kỹ mẹ tôi mới nhận ra ông C! Hỏi ông đi đâu ra đây, ông bảo đi tìm mẹ tôi ! Ông kể là phải đi bộ ròng rã nhiều  ngày trời mới tìm ra mẹ tôi! ( tôi thật sự không hiểu vì sao ông phải vất vả như vậy để đi tìm một người con gái khi 2 bên chưa hề có một lời hẹn ước nào cả).
Mẹ tôi kể là sau giây phút bỡ ngỡ vì lý do ông C đưa ra, mẹ tôi không biết phải giải quyết thế nào, khi nơi xứ lạ này ông C không có người thân, quen. Không thể đưa ông về nhà vì mẹ tôi là con gái chưa chồng (mà kể ra thì có chồng rồi lại càng không thể). Rồi mẹ tôi nhắn hai cậu tìm cách giải quyết tạm thời nơi ăn, nghỉ cho ông C vì hồi trước các cậu tôi đã từng vào nhà ông C chơi theo lời mời của ông khi các cậu vào Đà Nẵng!
Đêm đó, mẹ tôi không ngủ được, bà trằn trọc vì cuộc viếng thăm quá bất ngờ của ông C , năm đó bà mới 21 tuổi! ....

 * Ông C tại tang lễ  của mẹ tôi năm 1995 ( thứ 2 từ phải qua):


... và tại mộ mẹ tôi vào ngày giỗ đầu  năm 1996 (ngoài cùng bên trái)



P/s: Mẹ tôi không giữ (hay không có) bất kỳ một tấm hình nào của ông C thời gian hai người là vợ chồng (1946 - 1951)  và  cả thời gian sau ngày 30/4/1975!




Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

THĂM SẾP CŨ ! (2)

  * Thiên hạ nghỉ lễ 4 ngày nên rầm rộ đi chơi chỗ này, chỗ kia. Mình giờ thì ngày nào cũng lễ, không giàu tiền, giàu bạc mà giàu về thời gian (người ta : thì giờ là vàng ngọc, mình thì : làm gì đó để giết thời gian) haizzza! thật là tréo ngoe !
* Mọi năm, lễ mình thường đi thăm các cụ lão thành  (Ba, má, dì, chú và sếp cũ). Giờ nghỉ hưu rồi, rảnh là đi không cứ gì phải lễ! Hôm nay 30-4,  ngày này cách đây 42 năm với mình là một điều gì đó khó diễn tả thành lời ( tâm trạng này mình đã có viết bài vào ngày này năm ngoái).
Sáng nay, "xách xe lên và đi", trong hành trình đi đó mình ghé thăm Sếp cũ ( mình cũng đã có bài viết : Sếp cũ - trong loạt bài có nhãn là : Riêng)
...Một vài năm trước thì một năm ít nhất mình ghé thăm chú ( sếp) 1- đến 2 lần vào dịp tết hoặc lễ (30-4 hoặc 2-9). Năm rồi trước khi nghỉ hưu có ghé thăm chú dịp 2-9, chú vẫn khỏe (kiểu khỏe của người già là đi tới đi lui được) ,tuy không còn nhớ nhiều nhưng vẫn nhớ tên mình khi mình hỏi: Chú có nhớ cháu không? Ngay sau đó thì chú lại hỏi là mình đã lập gia đình chưa? có con thì con mấy đứa và được mấy tuổi rồi...(kiểu nhớ, quên lẫn lộn như vậy).
Hôm nay mình lại ghé thăm chú, thấy cửa nhà không khép, mình ghé gọi: Chú ơi, chú à, cháu đến thăm chú đây ạ! (mọi lần là chú ra ngay). Hôm nay, không thấy chú đâu cả, mà nghe phía sau lưng mình có tiếng hỏi: Cô tìm ai ? (mình nghĩ ngay là hàng xóm vì chú ở một mình với người giúp việc), quay lại thì mình thấy chú ngồi trên xe lăn, được chị giúp việc to như hộ pháp đẩy, chắc đi dạo vừa về tới! cầm tay chú mình lại hỏi: chú có nhớ cháu không?ánh mắt chú nhìn mình đầy dò hỏi (kiểu vậy là chú quên hẳn mình rồi), phụ đẩy chú vào nhà, chú nhìn mình và cầm tay mình, khi mình xưng tên thì chẳng có dấu hiệu nào là chú nhớ tới mình nữa, tuy nhiên chú lại hỏi, cháu đã có gia đình chưa, có con thì con mấy đứa và mấy tuổi rồi...!  khi mình nói con mình trên 30 tuổi (làm cùng ngành với chú, cháu mình) và nói thêm là mình đã về hưu thì chú lại rơi vào im lặng! Chắc là chú đang lục lọi lại ký ức để tìm xem mình đang ở  ngăn nào trong bộ nhớ lộn xộn của chú ! Nhưng chú chẳng thể nhớ nữa rồi! (chú bị té mấy tháng nay và phải thay khớp gối (háng) gì đó vì hình như bị bị té gãy rồi còn bị hoại tử- nghe chị giúp việc nói lõm bỏm như thế).
Đến giờ ăn sáng của chú, chị giúp việc bắt ăn, chú phản đối: Tôi không ăn! (giọng vẫn cương quyết như ngày nào), mình nói thôi chị để lát chú đói thì chị cho chú ăn cũng được! nhưng chị ấy nói là chú phản đối vậy thôi nhưng sẽ ăn hết chén cháo! đúng vậy thật, khi chị ấy đưa muỗng cháo gần miệng thì chú tự nguyện ăn và ăn rất ngon lành, khi cháo nóng thì chú kêu nóng quá! nóng quá! rồi lại không chịu ăn ! mình sờ chén  cháo thì nóng rẫy tay luôn! Mình chỉ biết vỗ nhẹ vào tay chú và nói phải chi chú có cô con gái chú nhỉ! Chị giúp việc lại động viên chú: ăn đi không cô khách (là mình) cô ấy cười, hoặc dọa: không ăn là méc bác Đ (con trai chú)...!
 Tự dưng nước mắt mình tuôn trào không thể kìm nén (thật sự là hơi vô duyên)! rồi mình nghĩ đến tương lai xa (gần) của mình khi nhỡ chẳng may sau này mình cũng sẽ như thế thì sẽ như thế nào? rồi cứ thế chuyện nọ xọ chuyện kia và mình ra về trong tâm trạng không vui vẻ! Mình để lại số điện thoại của mình cho cô cháu gái (chắc cũng là giúp việc) với lời dặn nếu chú có chuyện gì thì cho mình xin một dòng tin nhắn! Cô bé nhiệt tình nhận lời vì thấy mình vừa nói mà nước mắt cứ rơi, cứ rơi...!
Vẫn biết quy luật của đời người là sinh- lão- bệnh- tử , mà sao lòng mình cứ nặng trĩu, bởi lẽ chú (sếp) của mình ngày xưa là một người có trí nhớ rất tuyệt vời. Phòng GĐKT của TATP thời gian đầu thành lập chỉ có một Trưởng phòng là chú và một thư ký là mình. (Sau có thêm anh Phó phòng và một anh cán bộ nữa, còn mình vẫn là thư ký cho đến tháng 3/1990), Mình làm việc với chú từ tháng 10/1981 đến giữa năm 1985 thì mình đi học nâng cao nghiệp vụ, đi học về 2 năm thì mình vẫn làm ở phòng cũ, thời gian ngắn sau thì mình chuyển sang bộ phận khác và chú thì sau đó về hưu (1988). Nói là về hưu nhưng chú vẫn tham gia hoạt động lĩnh vực liên quan đến công việc đã làm, chú mới nghỉ vài năm gần đây. Hồi đó, ai trong trong ngành muốn hỏi chú về nghiệp vụ thì khỏi phải lo sai (hỏi đến đâu chú nói vanh vách đến đó, nhiều khi còn nói rõ ở trang nào, năm nào...sách, tài liệu của chú đầy những ghi chú và đánh dấu, hồi đó  là những năm đầu  thập kỷ 80 của thế kỷ 20 chưa có Google) việc tập huấn chuyên môn cho 18 TA quận huyện chỉ một mình chú phụ trách, còn mình chỉ là phụ tá đi phát tài liệu! chú như một cuốn bách khoa toàn thư của ngành TA tại TP HCM! vậy mà bây giờ chú đã quên hết rồi chú ơi!

Chú sáng nay: (30-4-2017):


.. và chú, cháu của 33 năm về trước: (tháng 4/1984)