* Sáng nay mình ra
chợ (chợ chỗ mình cũng gần như chợ quê), mình thấy có bán
trái lòng đỏ trứng gà (là trái lê-ki-ma đấy ạ).
Tuổi thơ của mình gắn với trái này vì nhà mình mẹ có trồng mấy cây. Cây này tán
rộng, vườn nhà lại chật nên rất choán đất, nhưng hồi ấy nhà mình cũng có thu
nhập từ trái này (lòng đỏ trứng gà -quê mình gọi tên như vậy).
Giờ thì ở quê ít thấy cây này nữa vì trái cây giờ nhiều, chả mấy ai ăn
trái nhà quê này. Mua về mấy trái, mình ăn và
nói với OX là em đang ăn cả tuổi thơ...!
Cuối năm 2012 về quê dự đám
cưới cháu, đi thăm người bà con, thấy còn mấy cây trĩu quả, nhà chỉ còn 2 người
già nên giữ làm kỷ niệm: hi hi
...Hồi đó mẹ đã nghỉ hưu, làm ở
trạm y tế xã nên không có lương hưu. Thu nhập chẳng có, kinh tế khó khăn, mẹ
phải chạy chợ, mua chỗ này bán chỗ kia, đủ kiểu giật gấu vá vai, mẹ đã chạy xe
đạp 50km, phía sau chở theo một thúng trái lòng đỏ trứng
gà đến Bệnh viện tỉnh (nơi chị gái
làm việc) bán trước cổng bệnh viện, rồi chị gái mua giúp mấy kg mắm tôm (mắm
ruốc) vì chỗ chị gần biển, về quê mẹ chia ra bán cho những người hàng xóm là
nông dân dùng để nấu canh (hồi đó làm gì có xương heo, bôt ngọt thì hiếm nên cái
gì quý lại ví như bột ngọt - ngay cả mình vào những năm đầu thập kỷ 80 ở SG mà
cũng phải dùng đường thay cho bột ngọt).
Nghe mẹ kể có hôm trăng
sáng, nhà
không có đồng hồ, tưởng trời sáng nên mẹ dậy
lọ mọ đi chợ tỉnh, xe thì lọc cọc, cái gì cũng kêu, cái cần kêu là cái chuông
thì tịt ngóp, vỏ xe thì phải chằng buộc vì nó đã quá cũ...trên quảng đường hàng
chục km, mỗi một mình mẹ chạy xe ...(hồi ấy không đông đúc như bây
giờ).
Từ nhỏ đến khi mình lớn lên chưa bao giờ nghe mẹ kể là sợ nọ sợ kia, còn mình í hả, sợ đủ thứ, nhiều khi sợ cả bóng mình trên tường...(kiểu thần hồn nhát thần tính). Nhà gần sông, mùa hè nhiều hôm nóng, đêm, mẹ ra sông bơi bì bỏm, mình thì sợ chết khiếp (vì hồi đó- là những năm của thập kỷ 70) đã làm gì có điện. Chỉ nghĩ có con ma dưới nước kéo chân khi xuống nước là mình đã chẳng bao giờ đủ can đảm tắm sông ban ngày một mình chứ nói gì ban đêm...
Sông quê:
Từ nhỏ đến khi mình lớn lên chưa bao giờ nghe mẹ kể là sợ nọ sợ kia, còn mình í hả, sợ đủ thứ, nhiều khi sợ cả bóng mình trên tường...(kiểu thần hồn nhát thần tính). Nhà gần sông, mùa hè nhiều hôm nóng, đêm, mẹ ra sông bơi bì bỏm, mình thì sợ chết khiếp (vì hồi đó- là những năm của thập kỷ 70) đã làm gì có điện. Chỉ nghĩ có con ma dưới nước kéo chân khi xuống nước là mình đã chẳng bao giờ đủ can đảm tắm sông ban ngày một mình chứ nói gì ban đêm...
Sông quê:
* Nhớ về mẹ thì không thể
thiếu phụ kiện thần thánh này của mẹ, đau đầu,
đau bụng, nóng, lạnh...đủ các kiểu đều sử dụng món này, trong túi mẹ luôn luôn
có nó và người mẹ luôn thơm mùi nó và nó là ; dầu cù là - cao
sao vàng! ahi!hi (ảnh lấy trên mạng) :
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét