Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

CHUYỆN CHƯA KỂ…!

  
… Anh ấy biết và để ý đến mình qua đám bạn bè chơi chung, anh là mẫu người hồi đó bọn con gái mới lớn làm nghề Luật  như tụi mình xem là …lý tưởng, còn phụ huynh thì khỏi chê luôn! anh có nhiều điểm cộng nhưng cũng có điểm trừ (trong mắt mình), mình không thích thanh niên da quá trắng, mắt một mí và…nói nhiều (cũng chả hiểu tại sao lại như thế). Khi anh để ý đến mình thì mình đang để ý đến người khác, vậy mới trớ trêu, chàng của mình lúc đó đẹp trai hơn, ít nói nhưng lại ở xa thành phố nơi mình đang sống! Hồi đó bọn thanh niên tụi mình hay có câu: nhất cự ly, nhì cường độ (nghĩa là gần nhau và gặp nhau thường xuyên thì sẽ thắng)! Hồi đó điện thoại chưa phổ cập như bây giờ, thư thì chàng lười viết và điều quan trọng nhất mà sau này mình biết là thời điểm đó chàng đang có mối tình khăng khít với bạn học và được 2 gia đình đồng ý! (đó là mãi sau này mình mới biết)! 
...Cả 3 chúng mình ầu ơ ví dầu kiểu như thế cho đến một ngày mình phải quyết định chọn 1 trong 2 vì chàng của mình ở xa không thể ra mắt mẹ mình khi bà vào SG (là tự mình nghĩ thế). Còn anh ấy thì dĩ nhiên chơi chung là biết mình chuẩn bị đón mẹ như thế nào, vậy anh ấy là cùng mình ra ga đón mẹ ...mình , rồi sau đó ít lâu lại tiễn mẹ mình trước mắt mấy người họ hàng, mà chẳng sợ gì…ta nói, phụ huynh của mình thì mê tít và anh ấy thì nhân cơ hội đó mà thể hiện rằng: con thích con gái mẹ rồi đấy.
Một bên thì chẳng thấy mặt mũi đâu, một bên thì cứ thế thẳng tiến vào…sào huyệt của địch! Hi!hi! vậy là mình đầu hàng thôi! 
Mình quyết định vì thấy hợp lý, còn còn bạn bè thì nói 2 đứa vừa đôi, phải lứa (anh lớn hơn mình 3 tuổi). Đi chơi với nhau  đã tính chuyện tương lai (kiểu như sẽ có mấy con, con đặt tên gì, rồi khi vợ giận thì chồng sẽ xử lý thế nào…, mình còn nhớ anh ấy nói đi làm về mà vợ giận thì anh ấy sẽ xuống nhà lấy xe đạp chạy một vòng khi nào đoán vợ hết giận thì về…). Anh ấy đã chở mình đi thăm một số anh em, họ hàng, bạn bè của anh ấy tại SG, mình nghĩ thế là chắc như bắp rồi còn gì (giờ mới hiểu câu 30 chưa phải là tết !hi hi).
Đang yên, đang lành, gần tết năm 83 qua 84, anh ấy đột ngột nói với mình là anh ấy nghỉ phép về quê thăm gia đình và báo cáo chuyện của 2 đứa để gia đình quyết định, anh ấy kêu mình đưa cho anh vài tấm hình để mang về cho gia đình coi mắt! Mình đã chọn tấm hình chụp tại studio để anh ấy mang về ra mắt các cụ, hình đây: 

Vậy là tết đó mình xuống phố một mình và mong ngày anh trả phép !

…Sáng hôm đó vào cơ quan làm việc, mình nghe cô bạn nhà ở gần cơ quan anh ấy bảo: Tối qua gặp người yêu chưa, tao thấy anh P sáng nay ở cổng cơ quan đấy! (cơ quan anh ở đường Lê Duẩn, nhà mình ở đường Lê Lợi, cách nhau khoảng hơn 1 km)! Mình rất chi là ngạc nhiên, nghĩ bụng chắc tàu lửa vào khuya nên thể nào trưa anh cũng ghé cơ quan mình (2 cơ quan gần nhau lắm). Chưa trưa mà mắt mình đã ngóng ra cổng cơ quan (lại kiểu đi ra, đi vào và hai tay xoắn vào nhau). Nhưng bặt vô âm tín! Tối về nhà, mình chắc chắn thế nào anh ấy cũng đến, (hồi đó mình ở chung với chị bạn cùng cơ quan, ở 2 phòng khác nhau nhưng đi chung một cửa, chị ấy muốn vào phòng chị ấy thì phải đi qua phòng mình-  sau này mình có gia đình thì được cấp luôn 2 phòng, chị bạn thì chuyển đi cơ quan khác lương và phụ cấp cao hơn), chờ đến 19 giờ chẳng thấy đâu,mình chui xuống phòng chị bạn để xả chứ cảm xúc của mình đang cao trào, mình nhờ chị bạn hễ có tiếng gõ cửa thì chị lên nói với anh ấy là em giận! Lúc sau,đúng như mình dự đoán, chị ấy lên rồi đóng cửa trở lại ngay, mình ngơ ngác hỏi thế nào hả chị, câu trả lời là : cậu ấy bảo khi nào em hết giận và bình tĩnh thì sẽ gặp sau! Thế có điên không cơ chứ (kể lại mà còn muốn lộn mề! Ahu!hu).
...Hôm sau anh chở mình đi một vòng SG và nói những chuyện vòng vo tam quốc. Túm quần lại là cuộc tình chấm hết, anh không nói cụ thể lý do gì, sau mình nghe bạn bè loáng thoáng bảo các cụ nhà anh không đồng ý một cô dâu người miền Nam (khổ quá đi, ai bảo báo cáo quá kỹ, cứ ừ à đại đi cho rồi, Bắc với chả Nam, kỳ thực là mình chả Nam hay Bắc gì cả - cha miền nam tập kết, mẹ miền trung). Ý các cụ bên ấy là lấy vợ phải ở quê, mình còn nghe bạn anh ấy là người bạn đi cùng chuyến tàu từ HN vào SG trả phép kể là tại một ga x nào đấy có một cô gái ra tiễn anh ấy và khi từ biệt 2 người có…hôn nhau. Chẳng biết người bạn này có thêm mắm dặm muối gì không, mình hỏi anh ấy thì dĩ nhiên là không có câu trả lời chính xác …
…Một thời gian sau anh xin chuyển công tác ra HN, mình cũng có trách móc, giận hờn, dĩ nhiên phải thế! Khi nhóm bạn chơi chung tổ chức một bữa ăn tại nhà mình để chia tay anh, mình còn nhớ có món giò heo, anh là người chặt nhỏ ra, mình nhắc cẩn thận vì dao thì lụt mà xương thì cứng sợ chặt trúng tay, anh nói một câu (để rồi mình cứ mong chuyện 2 đứa chia tay chỉ là một chuyện không có thật): Anh còn mong chặt trúng tay để ở lại với em luôn!
Tình tan vỡ như bọt xà bông, vậy mà mình đã tưởng là mình sẽ có những đứa con mắt một mí giống anh…haizzza!
Chúng mình mất tin nhau từ đó, hơn 20 năm sau, khi đó mình đã đứng vững trên…đôi chân của chính mình (hi hi! Chứ không phải chân người khác)! Mình hỏi thăm bạn bè về anh, một người bạn cũ nhiệt tình cho mình số điện thoại của anh và dặn đừng liên lạc trước mà hãy chờ anh gọi cho mình (lại còn thế nữa, vợ ghen chứ còn gì)!
Đang trong một chuyến công tác dài ngày ở miền tây, công việc bộn bề, thấy có cuộn gọi từ điện thoại bàn ở một tỉnh miền bắc, là anh ! Nào là mỗi ngày trôi qua anh đều nhớ em, mỗi khi nhớ đến em là anh lại lấy một tờ giấy trắng đặt ra một góc và giờ thì tập giấy đó nó dày lên nhiều lắ em biết không..vv…và vv…! Ai tin chứ mình thì không, có anh trong đoàn nghe mình kể chuyện gặp người yêu cũ và xấp giấy trắng, anh ấy mới bảo : Em đừng có tin,cậu ấy ra ngoài tiệm văn phòng phẩm vác về mấy tập giấy A4 đấy! (cũng có lý) hi!hi!


Được biết hồi đó anh ra HN rồi chuyển ngành định đi xuất khẩu lao động, nhưng chẳng may gặp trục trặc sao đó nên không đi được, trở lại cơ quan cũ cũng không được vì đã xong thủ tục nghỉ việc... Mình hỏi thăm bố, mẹ anh còn khỏe không, anh ấy bảo các cụ tuy lớn tuổi nhưng còn khỏe cả ! Mình nói anh phải cảm ơn bố, mẹ anh thật nhiều nhé vì các cụ sợ anh lấy em thì anh sẽ khổ ! (mình vẫn cú mèo! Hi hi). 
 Ngày ấy anh là cái bến mà mình đã định neo cuộc đời mình vào đó, mình cũng đã chắc như đinh đóng cột là mình sẽ là …vợ anh !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét