Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

"HÀNG XÓM - HÀNG HIỆU " !

P/s: Những lúc rảnh rỗi, mình cũng thường "mò mẫm" đi loanh quanh đọc blog của ...người khác! đọc cho vui thôi, nhưng lười comment! Trong những lúc "ghé nhà" người khác, mình "kết" một "nhà" có tên Giang Vu . Tuổi của cô ấy bằng tuổi cháu gọi mình bằng cô, dì thôi! Nhưng văn cô ấy viết rất lôi cuốn người đọc!  Biết (đọc) cô ấy trên mạng và lâu lâu mình mới "xuất đầu lộ diện", còn lại toàn "rình mò" (hi hi),mình kết cô ấy vì văn hay, cách sống, lối suy nghĩ. Cô ấy còn trẻ mà hợp với cách suy nghĩ của người già như mình (hoàn toàn không có việc thấy cô ấy sang mà mình bắt quàng làm...người quen nhé!) nói nhỏ thôi nha: cô ấy sang thiệt- là phu nhơn Đại sứ chứ đùa à- Nghe "người ta đồn" là chồng cô ấy đang đi sứ ở Ghana)!hi hi! 
Hôm rồi mình sang đọc một bài cô ấy mới viết, thấy hợp với ý mình nên xin phép mang về bên này cho ...con gái mình đọc!
Bài ấy đây ạ:  (Mình đã được sự đồng ý của cô ấy  mới đưa bài về bên này)

   VẬT KHINH HÌNH TRỌNG

Sau khi nhà mình chuyển ra khỏi biệt thự Jumeirah ở Dubai thì có gia đình chuyển vào ngay. Anh chồng đang làm tổng quản lý một chuỗi khách sạn hạng sang và sẽ là tổng quản lý của một khách sạn đang xây, tương lai sẽ là một trong những khách sạn xịn nhất Dubai, tọa lạc ở vị trí cũng xịn nhất Dubai. Ở được đúng một tháng, anh ấy gửi thư kêu cứu mình, cc cho cả ngài “G ơi hóa đơn điện nước nhà tao tháng trước là từng này, thế này thì có bình thường không hả G”. Hóa đơn điện nước cho 5 người cộng 2 người làm, gấp đôi nhà mình mà nhà mình còn nhiều người ở hơn.

Mỗi khi làm việc nhà, mình hay nhớ tới bà ngoại. Bà ngoại hay bảo “vật khinh hình trọng”, ý là có nhiều thứ nhìn thì xoàng xĩnh nhưng rất hữu dụng, chớ có khinh thường.
Trên sàn bếp, dưới chậu rửa mình luôn để một cái khăn. Nước văng ra là dùng ngay khăn đó lau đi. Xào rán cái gì bắn tung tóe là để cái khăn ngay đó để hứng mỡ khỏi bắn xuống sàn. Sàn bếp do vậy giữ sạch được lâu hơn. Nhiều nhà để sàn bếp ướt nhem, dầu mỡ bắn tung tóe, đi qua đi lại vài lần là bẩn nhoe nhoét. Không lau thì bẩn mà lau thì tốn sức, tốn nước, tốn xà phòng.
Lúc nào nấu ăn trên mặt bàn bếp mình cũng để một cái túi nilon. Ở Ý dùng túi biodegradable thì còn tốt nữa. Mọi thứ rác nhà bếp trong khi nấu ăn đều cho vào đó, ăn uống dọn dẹp xong xuôi mới cuộn cái túi lại và vứt vào thùng rác bên dưới chậu rửa. Làm như thế vừa gọn ghẽ vừa đỡ công phải cúi xuống mở tủ ra vứt rác vào không biết bao lần trong khi nấu ăn, khỏi làm rỏ nước bẩn xuống sàn nhà, sàn tủ và xuống cánh tủ bếp, nhất là khỏi phải đóng mở cánh tủ liên tục. Các bạn cứ để ý, nhiều nhà cánh tủ bếp bên trong có thùng rác lúc nào cũng có nước bẩn dính thành vệt, không lau chùi là lên mốc, và cánh tủ này sẽ bị xệ hoặc gỉ sớm hơn những cánh tủ khác, là vì lý do ẩm ướt và đóng mở liên tục này chứ đâu. Hơn nữa, việc rác buổi nào cuộn gọn vào túi nilon buổi đó rồi mới vứt vào thùng rác cũng giảm thiểu vụ mùi hôi và ruồi muỗi vo ve.
Sáng ngủ dậy dọn phòng ngủ xong là tắt điều hòa khóa cửa phòng lại. Phòng ngủ cả ngày không dùng, đóng lại để hạn chế diện tích nhà phải dùng điều hòa làm mát. Lúc nào cần ngủ, bật trước 10 phút là đủ mát. Động tác đơn giản vậy thôi nhưng tiết kiệm được rất nhiều điện năng, nhất là khi nhiệt độ trong nhà và ngoài trời chênh nhau đến 20 độ.
Khăn tắm nhà ai giặt liên tục mình không biết, chứ khăn tắm nhà mình có khi 10 ngày mới phải thay một lần mà vẫn không bị hôi. Lý do là dùng khăn lau người xong thì ngay lập tức treo lên và phải treo banh ra cho khô thoáng. Khăn tắm dùng xong mà chỉ mắc thõng thượt lên mắc, không có động tác phơi banh ra này, thì chỉ 1, 2 ngày là có mùi hôi ẩm giặt bao nhiêu cho vừa.
Hồi ở Dubai, sau khi thấy cảnh giúp việc có 3 cái mảnh quần áo cũng ném vào máy giặt rồi bật cho chạy ầm ầm, ngày nào cũng giặt như thế, nói mãi không chuyển, và vài vụ giúp việc giặt hỏng những món đồ đắt tiền, thì mình tự giặt đồ lấy. Mẻ quần áo màu mạnh, mẻ quần áo màu nhạt, mẻ đồ trắng tinh, tuần giặt 1 lần. Ai lỡ tàu thì ráng chịu đợi tới tuần sau mới có lần giặt tiếp theo. Các loại khăn tắm và đồ trải giường giặt cùng nhau nhưng không giặt chung với quần áo, nhất là quần áo trẻ con lấm bẩn, nên không cần tốn tiền mua chất tẩy trắng mà đồ vẫn trắng tinh. Các loại thảm nhà tắm thay hàng tuần nhưng gom lại tháng giặt một lần. Các loại tạp dề, khăn lau tay, trải bàn, thay ra gom lại giặt riêng 2 tuần 1 lần. Đồ nào xịn quá thì phải giặt tay bằng xà phòng nhẹ. Và vì hạn chế giặt giũ và hạn chế hóa chất nên đồ rất ít hỏng, có sứt sẹo thủng lỗ một tí thì bỏ thời gian ra ngồi mạng lại tí là xong, rất ít khi phải mua đồ mới.
Xà phòng dầu gội dùng hạn chế. Báu gì mấy loại hóa chất mua thì hại túi tiền, bôi lên người thì hại da tóc, xuống cống thì hại môi trường.
Đồ hộp thủy tinh ăn hết rửa sạch giữ lại cái lọ. Đựng đồ ăn vào lọ thủy tinh chả tốt hơn vạn lần đồ nhựa độc hại, lại đỡ khoản tiền phải mua hộp nhựa.
Ở xứ sa mạc, xăng rẻ chứ nước lã lại đắt vô cùng. Chậu nước rửa rau xong, sao lại đổ tuột xuống cống trong khi bồn hoa ngoài cửa đang khô khỏng sau một ngày nắng nóng bốn mươi mấy độ. Chịu khó đi vài bước chân, có mất công sức gì đâu. Hoa lại được uống nước ngọt, sáng hôm sau tươi tắn hoa nở rộn ràng. 
Cứ chịu khó như thế, hóa đơn điện nước giảm đã đành, mà ngay cả hóa đơn đi chợ cũng giảm vì không phải mua nhiều xà phòng, chất tẩy rửa hay các thể loại đồ linh tinh bọn sản xuất chúng cứ vẽ ra chứ thực ra không có cũng chẳng sao.
Thế cho nên mình đảm bảo không ai có thể tưởng tượng mình có thể quản lý một căn nhà lớn với chi phí thấp như thế.

Nhiệm vụ đầu tiên, sau khi ổn định trường lớp và các khóa học thêm cho con, là giảm chi phí cho tư dinh đại sứ ở đây. Nhà khá lớn, cộng vườn khá rộng, lại nhiều người làm, chi phí nhiều khủng khiếp. Lại một đống việc chất lên bàn. Đời chả bao giờ thong thả được đâu.

 Trở lại vụ email ở trên, mình bảo ngài “Giờ mà tháng nào cũng phải trả từng này tiền điện nước thì chắc anh chẳng bao giờ dám bảo vợ anh “cứ thư giãn đi, học cách tận hưởng cuộc sống đi” đâu anh nhỉ”. Ngài im thít. Ngài thường chê vợ ngài không biết tận hưởng cuộc sống khi thấy con vợ ngài thay vì ngồi vểnh râu cho ra dáng phu nhân thì lại cứ luôn tay luôn chân sát sao quản lý mọi thứ trong nhà rồi nhiều việc quá làm không xuể nó còn sai ngài chạy như con lật đật.

PS: Mình gặp nhiều phụ nữ, tiền không làm ra mà lãng phí phát kinh. Có cặp vợ chồng mình biết, chồng kiếm tiền cũng khó, nhiều lúc tiền kiếm chẳng ra lo sốt vó phải vay chỗ nọ đập vào chỗ kia. Thế mà vợ thì chuyên đời để đồ ăn mốc meo trong tủ lạnh. Mua toàn đồ ngon, đồ gì cũng chỉ ăn một lần rồi bỏ xó. Bỏ xó đến lúc nào tủ lạnh đầy ặc, đồ mới mua về hết chỗ để, thì mới lôi đồ cũ ra thẳng tay vứt vào thùng rác. Vừa vứt vừa chửi chồng không vứt để cho nó phải động tay vào. Sợ quá. Thôi ông Ale ạ, lớn lên có ế thì về ở với mẹ, chứ đừng rước một con tây vừa lười vừa hỗn vào nhà mình ông nhóe, mẹ xin ông.   
(TG Giang Vu -(http://concunbeo.blogspot.com/))
Vợ chồng cô ấy đây (nói có sách mách có chứng) hi hi ! cái vụ hình ảnh này thì chưa xin phép! 


Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

ĂN VÀ ... MẬP !

Dạo này mình hay viết "linh tinh", mục đích là muốn "tải " lên đây cuộc sống đời thường của gia đình để con trai ở xa hình dung được sinh hoạt của bố, mẹ ở nhà, vậy thôi !
* Trước khi "cậu ấy" đi học, mình thường ghé cô bán trái cây mua sầu riêng, dù loại ngon, hạt lép có hơi đắt , nhưng là món cậu ấy thích và nghĩ sang xứ kim chi nếu có thì còn đắt hơn, con sẽ không "dám" mua ăn! Con trai đi học rồi thì mình "ngoảnh mặt làm ngơ" với cô bán sầu riêng mỗi sáng cô ấy mời (cũng bởi mình mở hàng rất đắt khách nên cô ấy mê), vì không có nhu cầu nên mình không ghé! Hôm rồi, đi chợ sớm để về còn đi làm, cô ấy lại mời rất nhiệt tình, cũng nể lời mời, ghé mua (biết là đắt vì xắt ra miếng) nhưng về ăn thì ngon thiệt, màu vàng bắt mắt, hạt lép,ăn cứ như tan vào trong miệng ! (chỉ nghĩ sau khi ăn xong là không biết người bán ở chợ đầu mối họ nhúng cái thứ hóa chất gì mà hay thiệt, trái nao chứ trái đó, không như trước, mua hên thì mới được trái ngon) haizzz! thôi thì nhắm mắt mà ăn vậy! Sống chết có số cả!
Nó đây (có bi nhiêu mà 130k):


* Người ta hay nói, chán cơm thèm...phở, mình thì không thích phở hồi nào tới giờ (nói phở hiểu phở, không hiểu sang thứ khác nhé! hi hi), nên hai người già chuyển qua ăn bánh ướt! mình mua bánh ướt của người Bắc làm (có cô ở chợ chuyên bán đồ Bắc), mua thêm chả chiên, rồi mua thịt nạc dăm về bằm nhỏ, xào với hành tím thật thơm! Trụng ít giá, thái dưa leo, rau quế, pha chén nước mắm, vậy là xong bữa trưa ! (tráng miệng với món sầu riêng)
Ăn vậy xong rồi than : không biết ăn gì mà sao dạo này mập quá !


* Hôm thứ 7, mẹ con nhà Sam sang chơi buổi sáng nên cả nhà rủ nhau đi ăn sáng ở quán gần nhà bán các món về bò (món mà mình thích là bò kho bánh mì, mẹ con nhà sam ăn hủ tiếu bò kho, còn ông ngoại thì phở bò):



Sáng mình đã đi chợ mua bánh canh bột gạo, giò heo, chả cá trua nấu bánh canh giò heo và ăn kèm thêm chả giò.
Nguyên liệu :
Thành phẩm:   


Tráng miệng là chôm chôm:


Ăn vậy nên mình càng ngày càng phát tướng ( nói một cách dân dã là: mập). 
Ngày ấy nay còn đâu ?


Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG !

* Phương tiện để mình đi lòng vòng xung quanh  nơi mình ở là xe đạp, vừa nhẹ nhàng để dắt ra dắt vào lại có "tác dụng phụ"  như tập thể dục vậy ! Do mỗi lần đi chợ thì  mình hay "tha" thứ này thứ nọ nên 1 cái giỏ xe phía trước không đủ dùng, ông xã gắn thêm cho  cải giỏ nữa phía sau xe! thật tiện và lợi! Khỏi phải tay xách nách mang chi cho mệt! 
Nguồn gốc của chiếc xe đạp "cà tàng" này là nhà người quen nào đó không dùng nên OX mình xin về cho bà xã dùng! Nhìn rất dân dã nên cô bán xôi sáng tưởng mình là "đồng nghiệp" với cô ấy (vụ này có biên rồi)! Hôm rồi xe bị thủng "ruột' phải đi vá, con gái nói mẹ nên mua cái xe mới mà xài chứ 2 ông bà già ăn uống chẳng bao nhiêu, để tiền làm gì? Để tiền làm gì ư, một câu hỏi làm đau đầu nhiều nhà kinh doanh đấy chứ đùa à!
 Vậy là quyết định mua "siêu" xe : (do không có nhu cầu xài xe mới nên mua cái cũ còn khoảng 70%  giá trị sử dụng, với tiêu chí của người già: tiền còn để dùng vào việc khác)! ngày xưa thời đi học cấp 3 mà có cái xe như này thì mặt mình chắc để "trên ngọn cây", còn bạn bè thì "mắt lác" hết! (nhưng đó là ngày xưa)!!!


* Khi cha, mẹ mua bánh kẹo, giày dép cho con tức là cha mẹ còn trẻ. Khi con cái mua giày dép và "quà" cho bố mẹ thì lúc đó chắc chắn bố, mẹ đã già .

Để giúp bố, mẹ "vớt vát" lại tí tuổi trẻ, con gái mua tỏi đen về làm quà: (mình bóc ra làm tỏi đen ngậm mật ong, ăn mỗi ngày 2 củ)


Giày con gái tặng mẹ để mỗi sáng đi tập thể dục:

* Sức khỏe của mình thì mình giữ chứ không ai giữ dùm (đó là tiêu chí của mình), nên mình làm món muối mè, đậu phộng (OX mình mê món này)
Nguyên liệu:

Thành phẩm:

Bỏ vào hũ để dành ăn dần ( ngày mưa ăn mê luôn)


* Mình có trồng mấy mấy cây "linh tinh", hoa lá cành cho vui, vậy mà lại "thu hoạch" thật:




Cái giàn cao quá, lười hái, để mướp,bầu già:



Mướp già quá  không ăn được: 


Trái bầu ( hơi bị già) vào bữa ăn của 2 người cũng già luôn:


Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

CẬU ẤY !

Cậu ấy đi học xa nên phải lo lấy cuộc sống của mình. Ở nhà có mẹ lo cơm nước, giặt ủi, trái cây thì chẳng mấy khi thiếu trên bàn ăn. cậu ấy ho thì nhắc uống thuốc, cảm thì nấu nước lá cho cậu ấy xông, đi chơi về trễ thì gọi điện nhắc ... Giờ thì tất cả cậu ấy phải tự xoay xở. Nhất là về sức khỏe , mẹ luôn nhắc nhở mọi người trong nhà là sức khỏe của bản thân mình thì mình phải là người tự giữ (đừng chờ người khác lo cho sức khỏe của mình- vì sức khỏe còn quý hơn tiền bạc, vậy tại sao tiền bạc thì biết giữ mà sức khỏe lại không?). Mẹ dặn đi dặn lại nhiều lần là trái cây và rau là 2 thứ không thể thiếu đối với cậu ấy, vậy mà sang bên đó, cậu ấy đi chợ thấy cái gì cũng đắt hơn ở nhà (là cậu ấy tự cảm nhận) chứ ở nhà có bao giờ đi chợ ( bên ấy chuối 1 nải tính ra là 100 k nên chẳng dám mua). hôm nay cậu ấy nhắn tin về là ra chợ thấy có nải chuối chín người ta hạ giá còn 30k, mừng quá mua về ăn ngay (haizzzz). 
Giờ cậu ấy biết đi chợ mua xà bông, nước xả để giặt đồ (ở nhà thì không bao giờ biết đến, chỉ biết phơi quần áo giúp mẹ thôi). Mục đích mẹ cho cậu ấy đi học là để cậu ấy trưởng thành hơn về những điều nhỏ nhất (để sau này có vợ, vợ cậu ấy đừng so sánh với chồng người ta ). 
Mẹ mong cậu ấy hãy mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn (trong học tập và cuộc sống) để nhanh chóng hoàn thành khóa học và trở về  trong vòng tay gia đình !khi đó cậu ấy sẽ biết quý và trân trọng những gì mà trước đây cậu ấy thấy quá đỗi bình thường!
 Nhìn cậu ấy gầy, đen vì đi bộ ngoài trời nhiều, mẹ cũng có chút xót xa, thương cậu ấy, nhưng rồi tự dặn mình là cái gì cũng có giá của nó ! đúng như vậy !

Hình ảnh của cậu ấy những ngày đầu xa gia đình:






 







Chợ mà cậu ấy đi:

 


 

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

NGÀY NGHỈ !

Nghỉ cuối tuần, ba Sam bận việc cơ quan nên mẹ con nhà Sam lại sang ông, bà ngoại (mình viết lại sang vì ngày thường Sam đi học thì chiều ông đón về nhà bà ngoại, nên cuối tuần thường là Sam về nội). Con trai đi vắng, nên nấu nướng cũng ít "bày vẽ" như trước nên mình chọn làm món thịt nướng ăn vừa nhanh, gọn lại hợp khẩu vị cả nhà !
Ra chợ sớm,ghé quầy thịt quen mua một ít thịt heo (chả biết nó nằm ở chỗ nào của con heo nhưng miếng thịt xào hoặc chiên, nướng lên nó sẽ giòn chứ không mềm như ba rọi hay nạc dăm mà cô bán thịt phải lọc ra mới có, nếu đi muộn thì không còn), về rửa sạch bằng nước muối loãng, thái, để ráo rồi ướp (gia vị, dầu hào, nước sốt dùng cho thịt nướng). Ướp khoảng 2 tiếng thì nướng , nướng kèm theo đậu bắp, cà tím !

Nguyên liệu chuẩn bị :


Bán thành phẩm

Thành phẩm: (món ăn đơn giản và dễ làm nhất vì làm mà như chả phải làm gì nhiều)


Bà đang chụp hình mà Sam thì muốn ăn, bà bắt chờ nên nhăn nhó (sau khi ăn xong, Sam lại đứng lên cái cân và nói : để Sam coi Sam được mấy kg? ), ông, bà và mẹ Sam nghe Sam nói suýt "té xỉu" ! hi hi ! Sam già như trái cà rồi !


Món đi kèm:



 

GỬI CON TRAI !


Những ngày đầu xa gia đình, người thân chắc hẳn con sẽ nhiều "tâm trạng" nên mẹ sẽ gửi lên đây cho con nhữn hình ảnh gần gũi nhất để con thấy quê hương như gần bên !


  Khế mẹ trồng: 



 Món con thích:



 Bún bò "chuẩn mẹ nấu":



Các bé hàng xóm đang vui đùa trước ngõ nhà mình:



Sông trước nhà:

Hoàng hôn trên sông trước nhà mình:


...và Mẹ gửi con bài thơ này, dù mẹ biết con đã đọc rồi! 

Quê Hương

Tác giả: Đỗ Trung Quân

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ...







Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

TẾT TRUNG THU !

* Hôm nay là ngày tết Trung thu (hiểu đơn giản là tết giữa mùa thu, hay còn gọi là tết đoàn viên) ở Việt Nam là tết của trẻ em, nhưng ở Hàn Quốc đây là tết của mọi người, mọi nhà  (như tết Nguyên đán của người Việt mình) !
Mọi năm ở nhà chắc con trai cũng không quan tâm nhiều lắm đến cái tết này vì cậu ấy đã lớn (có khác chăng là trong nhà sẽ có bánh trung thu, nhưng cậu ấy sợ mập nên cũng ít khi đụng đến )! Bây giờ cậu ấy đi xa, được thấy một cái tết trung thu khác ở nhà hẳn cậu ấy có sự so sánh !
Ở nhà, bố, mẹ đã ăn bánh trung thu (bánh nướng) mấy bữa nay rồi, nhưng hôm qua bố bảo chưa được ăn bánh dẻo (vì trung thu thời của bố, mẹ ngày xưa chỉ có bánh dẻo). Vậy là bánh dẻo "xuất hiện" như trong nhà có cô Tấm vậy !
 Và đây là tết trung thu của bố, mẹ:


 * Ku Sam mấy hôm nay đi học thích một đôi dép của bạn (vì có đèn nhấp nháy nhìn vui mắt). Hôm đầu, đi học về bà thấy đôi dép lạ, hỏi Sam có đi nhầm dép bạn không ? thấy Sam ngồi xuống sờ vào chỗ nhấp nháy và không nói gì, bà gặng hỏi tiếp thì Sam nói "dép Ba mua"! bà nghe vậy nên không mang đi đổi (vì trường Sam gần sát nhà bà).
 Mẹ Sam đi làm về hỏi Sam sao lại đi dép bạn, Sam chẳng nói gì !  (mặt thì có vẻ quê quê) và sau đấy về nhà là những bài học mà mẹ Sam dạy Sam: nào là không được lấy dép bạn, như vậy là không tốt, nếu thích thì nói mẹ sẽ mua.... nghe mẹ dặn, Sam vâng dạ rất lễ phép! Hôm tiếp theo, Sam đi đúng dép của mình về, mẹ Sam rất "hãnh diện" và bảo với  bà là Sam biết vâng lời người lớn! (bà ok) !
Hôm qua, bà và mẹ Sam cùng đi làm về trễ, ông đón cháu rồi cùng nhau đi chơi, thấy để ở nhà là một cái cặp lạ hoắc (sau hỏi ông thì ông bảo Sam lấy đưa ông xách về, chứ không phải tại ông! haizzzz). Bà chạy lòng vòng đi tìm hai ông cháu khắp cư xá, gặp được Sam thì thấy dưới chân Sam là đôi dép...của bạn! hi hi! (chứng minh cho cái việc biết vâng lời của Sam). 
 Thấy tình hình có vẻ "căng thẳng", bà nói với mẹ Sam là nhân dịp tết trung thu, bà tặng quà là một đôi dép Sam thích, tối qua mẹ Sam đã mua rồi (chắc Sam ngủ cũng mơ thấy dép).

"Nó" đây ạ:

Hôm nay lớp Sam tổ chức tết trung thu bằng cách: phụ huynh mang đèn và bánh vào để các cháu cùng nhau vui trung thu.
Đây là đèn của Sam (đúng phong cách của S):


Kết hợp: (cả đèn và...dép) 


Chương trình tết trung thu năm nay tạm dừng tại đây!