Cậu ấy đi học xa nên phải lo lấy
cuộc sống của mình. Ở nhà có mẹ lo cơm nước, giặt ủi, trái cây thì chẳng mấy khi
thiếu trên bàn ăn. cậu ấy ho thì nhắc uống thuốc, cảm thì nấu nước lá cho cậu ấy
xông, đi chơi về trễ thì gọi điện nhắc ... Giờ thì tất cả cậu ấy phải tự xoay
xở. Nhất là về sức khỏe , mẹ luôn nhắc nhở mọi người trong nhà là sức khỏe của
bản thân mình thì mình phải là người tự giữ (đừng chờ người khác lo cho sức khỏe
của mình- vì sức khỏe còn quý hơn tiền bạc, vậy tại sao tiền bạc thì biết giữ mà
sức khỏe lại không?). Mẹ dặn đi dặn lại nhiều lần là trái cây và rau là 2 thứ
không thể thiếu đối với cậu ấy, vậy mà sang bên đó, cậu ấy đi chợ thấy cái gì
cũng đắt hơn ở nhà (là cậu ấy tự cảm nhận) chứ ở nhà có bao giờ đi chợ ( bên ấy
chuối 1 nải tính ra là 100 k nên chẳng dám mua). hôm nay cậu ấy nhắn tin về là
ra chợ thấy có nải chuối chín người ta hạ giá còn 30k, mừng quá mua về ăn ngay
(haizzzz).
Giờ cậu ấy biết đi chợ mua xà
bông, nước xả để giặt đồ (ở nhà thì không bao giờ biết đến, chỉ biết phơi quần
áo giúp mẹ thôi). Mục đích mẹ cho cậu ấy đi học là để cậu ấy trưởng thành hơn về
những điều nhỏ nhất (để sau này có vợ, vợ cậu ấy đừng so sánh
với chồng người ta ).
Mẹ mong cậu ấy hãy mạnh mẽ vượt
qua mọi khó khăn (trong học tập và cuộc sống) để nhanh chóng hoàn thành khóa học
và trở về trong vòng tay gia đình !khi đó cậu ấy sẽ biết quý và trân trọng
những gì mà trước đây cậu ấy thấy quá đỗi bình thường!
Nhìn cậu ấy gầy, đen vì đi bộ
ngoài trời nhiều, mẹ cũng có chút xót xa, thương cậu ấy, nhưng rồi tự dặn mình
là cái gì cũng có giá của nó ! đúng như vậy !
Hình ảnh của cậu ấy những ngày
đầu xa gia đình:
Chợ mà cậu ấy
đi:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét