Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

SẮC MÀU CUỘC SỐNG !

1/* Hôm nay (21/7) sinh nhật con trai của mình, mới đó đã 26 năm ! 



Hồi trước (là hồi còn thanh xuân), mình đã từng quen bạn trai ở cỡ tuổi này, mình cứ tưởng là "anh ấy" sẽ đội đá vá trời được, giờ thấy con trai mình còn nhỏ bé quá đi thôi, haizzz! cũng như nhau cả!



Mẹ chúc con trai thêm một tuổi vui và trưởng thành hơn trong cuộc sống! Ngày con nghỉ hè về nước, cả nhà mình lại tổ chức "ăn tươi" như ngày nào con trai nhé! 

2/* Cứ mỗi ngày có một niềm vui nho nhỏ là thấy vui, kiểu như  mấy ngày liên tục nhà mình có lộc ăn:
+ Cô bạn hàng xóm mang sang cho món này (dồi heo do bạn zai cô ấy làm), ngày trước khi còn khỏe, ông xã mình cũng hay làm món này vì con gái thích:


+  Chị bạn cùng tập thể dục mang sang cho món bánh bột lọc Huế, rồi con gái mang sang cho trái cheri và măng cụt:



+ Chị bạn ở Nha Trang về mang xuống cho một túi hải sản (cá, mực, tôm, chả cá ), vội làm quên cả chụp hình! hi! hi

+ Ông xã mình đi chơi về cũng xách một túi là 3 con cá lóc đồng:

Haizzza! thức ăn thì nhiều mà không có người để ăn, chả bù cho ngày xưa...
Còn đây là món khoái khẩu của mình, rất chân quê !hi!hi 

Thấy hình cây mít trên mạng mà mê, lôi về minh họa cho bắt mắt:



+Mùa mưa, cây cối xanh tươi hơn, sáng sớm ra ngõ thấy hoa vàng, đỏ khoe sắc thấy cuộc sống thật đáng yêu:







3/* Cuộc sống vốn nhiều sắc màu, cảm xúc (hỉ, nộ, ái ố),  trong hai ngày (20 và 21) ông xã mình nhận tin 2 người bạn qua đời, một người thì tối đi ngủ, sáng đi luôn; một người bệnh mấy năm nay, năm ngoái vợ mới mất, năm nay anh ấy theo vợ đi luôn rồi !  rồi vợ của một người bạn khác cũng bị ung thư sắp đi! mấy bữa nay, ông xã mình đi thăm người bệnh rồi đi viếng đám ma liên tục, ông xã mình bệnh, thần kinh không tốt nên chắc anh ấy cũng tâm tư lắm, buồn thấy rõ! haizzz! biết làm sao được, cuộc sống là như thế (có vui, có buồn) !

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

" CHẢY ĐI SÔNG ƠI ! "

* Ngày trước, ở quê, nhà mình gần một con sông, nước trong xanh, những ngày hè  mình vẫn theo chúng bạn thả mình trong dòng nước ấy bơi loi ngoi không bài bản gì, miễn là người nổi trên mặt nước! thích lắm! Bởi vậy, nhớ những ngày thơ bé, không thể nào quên sông! Nó đây:


Xem trên FB của anh trai, thấy mấy tấm hình anh      chụp hoàng hôn trên sông (chắc là đi thăm mộ chị về), mình bỗng nhớ sông và không hiểu tại sao cứ nghĩ là có bóng hình mẹ mình trong áng mây chiều ấy, nhìn cái hình này, cảm xúc của mình khó diễn đạt là cảm xúc gì?Hồi ấy, mẹ mình đã đi dọc theo triền đê này để theo chiếc ca nô khách có mình trong đó ngày mình rời xa vòng tay mẹ  đến với một phương trời mới. Tất cả mọi kỷ niệm dù vui hay buồn cũng đã lùi xa vào dĩ vãng! chỉ có bến sông xưa thì vẫn như ngày nào... "chảy đi sông ơi !" (tên một bài hát của NS Phó Đức Phương do nghệ sĩ Quang Lý thể hiện)


  
Chiều hè trẻ con ra bến sông tắm:

 Bến đò:

 ..Rồi mình ra phố, nhưng vẫn được ở gần sông, theo mình thì đó cũng là hạnh phúc: 






 Đường trước nhà vài năm trước cũng thành sông khi triều lên (may quá, giờ hết rồi) hi!hi:



Viết về sông thì không thể quên bài thơ ngày bé vẫn học thuộc lòng:

Nhớ Con Sông Quê Hương

Tác giả: Tế Hanh
Quê hương tôi có con sông xanh biếc 
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là những buổi trưa hè
Toả bóng xuống dòng sông lấp loáng..

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
giữ bao nhiêu kỷ niệm của dòng trôi 
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ.
...

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy 
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng 
Sông mở nước ôm tôi vào dạ.
...
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển 
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
....
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết.
Những buổi trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bổng nghe dâng một nỗi tràn đầy 
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy hồn tôi như suối tưới
Quê hương ơi tình tôi cũng như sông

....

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

MỞ HÀNG !

1/* Những người bán hàng, mỗi sáng đều mong có người mở hàng nhẹ vía ! tức là mua hàng dễ tính, vui vẻ, hỏi là mua chứ không lật tới lật lui, cầm lên đặt xuống, trả giá nọ kia...không mua thì nói qua nói lại đắt rẻ ... (kiểu như vậy)! 
Mình hay đi chợ sớm, đã định sẵn trong đầu hôm nay mua gì, nên xác định thứ cần mua là mua không cầm lên đặt xuống, nhiều khi lười còn chẳng lựa hàng mà giao luôn cho người bán chọn hộ (người bán có cảm tình thì được hàng ngon, có  hôm giao kiểu đó rồi chạy xe đạp đi hàng khác, thế là hàng mua về không như ý muốn, cứ nói là       rút kinh nghiệm không giao cho người bán chọn hàng dùm nữa, vậy mà cứ quên hoài, già zồi mà). Được cái tính mình mua nhanh nên mấy bà mấy cô thích mình mở hàng lắm, hỏi sao thế, bảo mình nhẹ vía ! chả hiểu đúng không nhưng nhiều khi không định mua trái cây mà cô bé bán hàng thấy mình đi qua cứ gọi như gọi đò, ghé vào thì năn nỉ cô mở hàng dùm con, cô mua sớm, lại nhẹ vía nên con bán được hàng nhanh lắm...! mình nhẹ lòng lại làm mỗi thứ một ít, đứng lên tiền vơi đi kha khá vì măng cụt với lại sầu riêng thì chỉ được cái ngon                    .                  nhưng nặng...tiền!   
Nói dông dài là để dẫn chuyện cho cái vụ mình đã "đổi ngôi",  đã có cái thẻ (để hành nghề đúng sở trường) thì dù muốn dù không, lâu hay mau gì cũng phải có người mở hàng, kiếm đâu cho xa, mình vốn nhẹ vía nên mở hàng luôn cho ...chính mình! hi!hi (tiện và lợi quá)! chả là cách đây 14 năm, ông xã rước về một miếng đất ruộng nhưng chưa làm được giấy tờ vì đang làm dở dang thì người bán chết, thủ tục rườm ra, vài năm sau, OX mình vào một ngày tối trời đồng ý cho người khác đứng tên luôn mà chẳng cần tham khảo ý kiến của mình với lý do vì nhà kia họ mua hết phần đất còn lại của người bán nên cho họ đứng tên làm thủ tục luôn thể! cũng may còn vớt vát lại được tờ giấy viết tay xác nhận sự việc. Haizzz! từ đó đến nay gần 10 năm, đất của mình nhưng  người khác đứng tên, kiểu như này người xưa bảo là thả gà ra mà đuổi. Thật sự là chán như con gián vì mình ghét mấy vụ như thế này lắm, mình làm mình biết, nó lôi thôi, rắc rối đủ thứ! haizzz! Không lẽ bỏ miếng đất trên ngàn mét vuông? Không lẽ bỏ ra một cơ số tiền không nhỏ để thuê    ...Luật sư làm dùm! việc đến tay rồi thì phải làm thôi! biết là đường còn xa ngái lắm! Mình mở hàng cho mình thôi! Hôm nay đã bắt đầu công việc mà mình tưởng là của ai đó! hi hi!

   
2/*Tết năm ngoái mình mua một cây mai (người MN hay chưng mai dịp tết vì gọi chệch mai là may), cây tuy nhỏ nhưng hoa nở rộ :

  

Sau đấy mình mang lên sân thượng trồng, đất ít nên tết năm rồi hoa nở ít, nhưng mấy hôm nay mai lại nở hoa giữa năm, ông xã mình Hán rộng nói: nhị độ mai ! mình thì nghĩ nôm và hy vọng là may     mắn đang tới! Hi!hi

       

3/* Sáng ra Bưu điện gửi đơn thư đi các nơi, dắt theo ku Sam vì Sam đang nghỉ hè nên học trường bà ngoại (lời của Sam), cô giữ xe hỏi cháu ngoại hay nội, mình nói ngoại. Cô ấy đọc một hơi mà mình phải hỏi lại 2, 3 lần mới hiểu vì lần đầu mình nghe câu này: Cháu ngoại thương dại, thương dột/Cháu nội không vội gì thương! (rồi cô ấy sợ mình không hiểu đứng giải thích một hồi rất cặn kẽ vì sao, vì sao...)! haizzzz! dại dột gì cũng kệ, vì mỗi lần nịnh bà ngoại là Sam dạ, thưa rất dễ thương, đang cười ngặt nghẽo đây này !( đăng hình mà chưa xin phép ...Sam nên phải để cuối bài! hi!hi)





Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

SAO ĐỔI NGÔI !


1/* Theo phong trào của những người trẻ, mình sẽ đăng lên đây một tấm hình..và không nói gì !


 (trước tỷ lệ 1/120- giờ thì 1/trên hơn 4000). hi!hi (ai hiểu thì sẽ hiểu- ai không hiểu thì chắc chắn là...khó hiểu) !

2/Hồi còn bé nhiều khi mải chơi, lười học bị mẹ rầy, la : lo mà học chứ không sau này làm: "giá áo,túi cơm", nghe vậy thôi, vì nó vô tai này và nó ra tai kia, nghe riết thì nhớ nhưng còn bé chả hiểu nghĩa đen với nghĩa bóng gì cả! Mẹ thì mất lâu rồi, nhưng giờ hình như một số ít người trẻ lại thích làm giá áo, túi...tiền! hi!hi! (nói khơi khơi, hổng ám chỉ ai, điều gì cả) !
Sáng nay, được con gái tặng mấy cái áo đẹp,( nếu mặc vô đi tới đâu nổi tới đó. Haizzz! hồi trẻ thì mặc quần áo màu tối, giờ già rồi thì càng màu mè, hoa lá cành càng thích). Áo mới, chưa bóc tem, mạc còn treo lủng lẳng! (dĩ nhiên là thế)
Giờ mình có muốn làm giá áo cũng chịu vì chỉ quanh quẩn trong nhà! chả mấy khi đi đâu!
Đây là giá áo thật:


  


Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

HAI NGÀY VUI !

Tuần trước hình như có con chim khách nó đậu trước nhà hay sao ấy, cuối tuần rồi hai ngày thứ 7 và chủ nhật đều có khách quý tới thăm! 
Nghỉ hưu rồi mà vẫn có bạn bè tới thăm nên không hưu quạnh mà là hưu trí (hưu để giải trí) hi!hi :
Sáng thứ 7, (ngày 01/7) cậu bạn hồi học cấp 3 gọi điện thoại hỏi có nhà không để chiều rủ thêm 2 cậu bạn nữa tới gầy độ nhậu với ông xã mình cho vui (vì trước đó những người bạn này với OX mình đều đã quen biết nhau- có người tuy nhỏ tuổi mà tính theo vai vế thì còn là bề trên, phải gọi tới bằng ông). Chiều sau giờ tan ca trực của cậu bạn bác sĩ thì gặp nhau tại nhà mình, người thì mang lẩu dê, tiết canh dê, người thì mang tôm còn tươi rói tới, mình làm thêm vài món lặt vặt nữa thì bàn nhậu đầy ắp thức ăn ! ông xã mình không uống nhiều, chỉ góp vui thôi, nhưng có lẽ là người vui nhất vì phong trào tạm lắng nay phong trào lại lên! hi hi:




* Cùng ngày thứ 7, chị bạn thân từ Nha Trang về lại Sài Gòn , hẹn xuống quận 7 uống cà phê vào sáng chủ nhật! Mình thì cứ nghĩ xuống quận 7 là xuống nhà mình, nên chuẩn bị ăn sáng nhẹ (bánh ướt và bắp xào) và ăn trưa là món chị bạn thích (ốc nấu chuối theo kiểu miền Bắc).



Rủ thêm cô bạn hàng xóm, (mới biết chị bạn mình hôm đi du lịch Nhật Bản), sang phụ! cô bạn hàng xóm nhiệt tình lắm, đi lên rẫy nhà mang sang nào gà, mít, măng và trái thơm to đùng, ai dè ý của chị bạn mình là rủ nhau ra quán cà phê ở khu Phú Mỹ Hưng để 8 và ngắm ông đi qua, bà đi lại!hi!hi! Đành phải để dịp khác thôi vì thức ăn mình đã chuẩn bị rồi, ra quán thì ai giải quyết hậu quả ở nhà cho ! vậy là ngồi tại gia, ăn sáng và ăn trưa liền kề nhau, vì trong nhóm có người buổi chiều có công việc! thức ăn có thể không ngon nhưng chuyện trò thì rôm rả lắm! Đặc biệt là đang rủ rê nhau cuối năm làm chuyến du lịch nữa! vậy là mình có thêm một ngày vui! Giờ già rồi, vui, khỏe ngày nào là tốt ngày đó:





* Hậu cảnh: hi! hi!
 Tối thứ 7,  khách về , mình  dọn rửa đến 22 giờ mới xong, vì nhậu là phải lai rai.


Chủ nhật thì có cô bạn hàng xóm thầu hết vụ dọn rửa dùm mình (đã nói là cô í rất nhiệt tình), chiều mình bê mỗi cái bàn xuống kho cất thì trượt tay và góc bàn làm sứt tay, ta nói đau muốn chết hà ! (hi hi: đau theo cái kiểu nhà giàu đứt tay ... )



Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

CÚN - CHÓ !

*Cún với chó, hai từ này cũng để chỉ một con vật mà ku Sam nó gọi là Dog! (chả là ku cậu đang học tiếng Anh)! haizzza! cún với chả chó, loài người lắm chuyện, thương yêu nhau thì gọi là cún, ghét nhau lại bảo nhau là đồ...Dog ! Nhà mình chả biết yêu thương hay ghét bỏ mà nhà lúc nào chó cũng từ số nhiều trở lên (theo luật thì cứ 2 trở lên là nhiều).Cao điểm là trên 10 con, giờ tụi nó ra đi (là chết đấy ạ) dần dần vì già và bệnh, nay còn nhõn... 4 con!
* Từ cách đây 15 năm nhà mình đã nuôi chó.. con cái có bầu, đẻ bi nhiêu là nuôi bấy nhiêu vì tụi trẻ con nhà này hễ nuôi chó con mến chân mến tay là không muốn cho, hồi ấy ở nhà chung cư, nhà không chật nhưng ở trên lầu nên người với chó ở lẫn lộn, không như bây giờ chó có một không gian riêng biệt, ta nói, vui cũng từ chó, mệt cũng từ chó, đau đầu cũng từ chó mà ra vì chó Phóc tuy nó nhỏ con nhưng sủa thì điếc cả tai! Vì thương bọn trẻ ở thành phố chả có gì chơi, có chó thì tụi nhỏ vui hơn! (trẻ con đứa nào cũng thích chó) nên đành chiều..
 Cũng từ chó mà ra, hồi ấy (cách đây trên 10 năm) mình một tuần bị ít nhất là một cơn đau nửa đầu (ai đã từng bị đau nửa đầu thì biết nó đau như thế nào: sợ ánh sáng, sợ gió và đau như trong đầu đang bị một con gì đó ăn dần mất óc của mình- nghĩ lại còn thấy sợ mỗi khi bị cơn đau đầu hành hạ). Mình cũng đã chữa căn bệnh này với đủ các thứ đông- tây y mà chẳng hết vì nó là một căn bệnh kinh niên và phát bệnh không rõ nguyên nhân, muốn hạn chế cơn đau thì tinh thần phải thoải mái, ăn, ngủ nghỉ điều độ, hễ có gì đó trong sinh hoạt bất bình thường thì nó đau...vậy thôi! Hồi bé mình đã từng nhiều lần chứng kiến mẹ của cô bạn học cùng lớp bị những cơn đau nửa đầu hành hạ, cứ mỗi lần mẹ bạn ấy lên cơn đau đầu là cả nhà bạn ấy nháo nhào, người đi hái lá ngải cứu hơ nóng trên lửa, người bóp đầu, người bóp vai và một người nữa ngồi phía trước chỉ để động viên cho mẹ qua cơn đau! Mình đã từng nghĩ: đau đầu chứ có chết đâu mà cứ cuống cà kê lên thế (xấu hơn thì nghĩ đúng là nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ ruột). Có lẽ do nghĩ xấu về người khác nên ông trời cho mình thử cho biết đau nửa đầu nó thế nào...hi!hi! Mình lại đi xa đề quá rồi!
*Trở lại chuyện chó: Hơn 10 năm trước (là 11 năm đấy ạ), nhà mình chuyển ra xa khu trung tâm thành phố, đồ đạc thứ nào cần thiết thì chuyển đi, còn thì cho ông bác (bởi vậy nên con zai mình nó mới bảo, mai này muốn tìm kỷ niệm xưa thì lên nhà bác). Đồ thì có thể cho, nhưng chó thì không, chuyển xuống nhà mới không suy suyễn con nào. Về nơi ở mới, rộng rãi, tụi nó sinh sôi nảy nở, đẻ nhiêu nuôi bấy nhiêu, hạn chế lắm sau khi xem xét gia cảnh người xin (phải khai báo thành thật là không ăn thịt chó) thì 2 đứa con nhà mình nó mới xét...đơn! Mang tiếng tụi nhỏ nuôi chó nhưng tắm rửa, dọn chuồng thì mình nắm vai trò chính! haizzza! Ngày hai buổi sáng chiều chùi dọn, cái nơi chó ở lại không thiết kế cái vòi nước (vì dự kiến ban đầu làm cái sân phơi quần áo), vậy là đều như vắt chanh, ngày nào mình cũng phải xách nước từ phía trước sân thượng ra phía sau, cũng phải đến hơn 20 mét, lại còn lên một chặng cầu thang nữa! Hồi con trai còn ở nhà thì lâu lâu cậu ấy xách dùm nước lên, còn toàn bộ là do mình! nặng,mệt. ốm đau gì cũng phải xách nước để rửa dọn chứ không thì làm sao chịu nổi vì các em chó ở trên cùng...!
* Đã sang năm thứ 11 phải xách nước chùi chuồng chó, chân mình thì bị giãn tĩnh mạch, tay thì gân nổi như chiếc đũa, ông xã mình bảo, làm việc nhà thì đừng có than, (kiêng cữ), vì than thì làm sẽ mệt hơn và việc đẻ ra nhiều hơn! ( lại thế nữa cơ đấy!). Hồi nào tới giờ dù có người giúp việc thì chuồng chó vẫn phải do người nhà dọn, vì chó không ưa người lạ, hễ vào thì nó sủa um sùm và mình cũng rất ngại khi giao việc đó cho giúp việc. Còn hiện nay mình đang là tỷ phú về...thời gian nên cô giúp việc theo giờ cũng nghỉ rồi!
Mình vắt tay lên trán suy nghĩ tìm cách giải phóng cho chính mình chứ không lẽ cứ xách nước hoài thế này sao? cái khó nó ló cái khôn (mình tự khen mình thông minh) là gần đấy có cái máy giặt, dĩ nhiên là có cái vòi nước để nước vào máy giặt, khi nào không giặt (tuần giặt 2 lần chứ mấy) , thế là khi máy không giặt thì mình vặn cái vòi nước từ máy giặt ra và thòng nó vào phòng của chó, ối giời, tha hồ chùi dọn với lại giặt giẻ nhé, ta nói sung sướng gì đâu á!  (tụi chó này ngủ phải có ...một đống giẻ- là áo , váy cũ thải ra cho tụi nó nằm, nhưng vì tụi nó là cún nên ngu lắm, nằm thì nằm mà thích thì tụi nó cứ tè vào đấy giành phần của mình-ngu thế không biết, hổng lẽ ai vô đó giành với tụi nó! he!he)! 
Tự thấy mình...thông minh, sáng tạo (thật ra thì đúng là thông minh như...cún) vì lẽ ra phải biết từ 11 năm trước làm thêm cái vòi nước vào đấy, có nhiêu thôi mà cứ tự hành xác mình, để đến khi thấy mắt mờ, chân run thì mới hiểu ra cái cần phải làm! Người ta bảo già lẩm cẩm, chứ 11 năm trước mình đã già đâu! haizza! Cún với chả chó :








Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (8)

...Khi biết việc ông C đi bộ ròng rã nhiều ngày ra Hà Tĩnh tìm mẹ tôi với mục đích hỏi bà làm vợ, mẹ tôi quá ư sửng sốt vì theo bà thì tình yêu của bà đối với ông chưa có, mặt khác tình cảnh hiện tại của ông khá bi đát ( không gia đình, không tiền, không người quen hay bạn bè ở nơi xa lạ này) theo lời kể đầy cay đắng của bà thì lúc này (tôi xin lỗi ông C) ông chỉ có trên răng, dưới dép . Thời gian này ông ngoại tôi không quan tâm là mẹ tôi lấy chồng Tây hay ta nữa vì ông đang vui duyên mới với vợ hai, nên ai muốn hỏi cưới con gái  đẹp của ông thì cứ có tiền đưa ông là được .
Nếu như lần bị cha ép gả cho Tây mẹ tôi kịch liệt phản đối thì lần này khi được tự do quyết định, mẹ tôi lại bị giằng xé lương tâm bởi nếu bà không đồng ý lời cầu hôn của ông C thì ông sẽ đi đâu, làm gì khi ông C lúc đó mọi thứ đều là con số không ..! Sau khi suy nghĩ, trăn trở , mẹ tôi đã nói hết chuyện với bà ngoại tôi để bà dò ý của ông ngoại xem thế nào ? Ông ngoại tôi đã  ra giá, nếu ông C muốn lấy mẹ tôi thì phải đưa cho ông 2 vạn bạc ( tiền thời đó), trong đó phần ông 1 vạn, bà ngoại 1 vạn. Nghe bà ngoại nói lại, mẹ tôi muốn buông xuôi cho mọi việc đến đâu thì đến (nghiã là bỏ mặc ông C) ... Bà ngoại tôi thương con gái nên nói nếu mẹ tôi muốn lấy ông C thì 1 vạn bạc phần của bà không phải đưa. ( có lẽ đây là duyên số đưa đẩy để mẹ tôi có người chồng đầu tiên, vì nếu bà không mềm lòng nghĩ đến cảnh ông tứ cố vô thân hay bà ngoại tôi không thương con gái mà cứ để mặc ông ngoại đòi đủ 2 van bạc thì có khi mẹ tôi đã ....không lấy ông C làm chồng) haizzzz! duyên phận là một điều gì đó khó hiểu). Vậy là sau khi nghe bà ngoại nói mẹ tôi gom góp hết vốn buôn bán (cũng chưa đủ nên bà phải bán thêm nữ trang) để có đủ 1 vạn bạc đưa cho ông ngoại tôi và coi như bà được tự do lấy chồng theo ý muốn! (vì vậy sau này mẹ tôi không  trách ai cả vì việc lấy chồng là do bà quyết định).
   Cuối năm 1946 đầu năm 1947 mẹ tôi đã đi lấy chồng như thế !
(không áo cưới, không có các thủ tục hỏi cưới như của một người con gái bình thường chứ chưa nói là gái đẹp), hẳn là bà đã buồn!  Nhưng đây mới là sự khởi đầu của mọi sự truân chuyên trong cuộc đời của mẹ tôi! Người xưa nói không sai : Hồng nhan thì bạc mệnh!


P/s: ...Thời gian mẹ tôi sống cùng gia đình tôi tại SG, đôi khi bà nói nửa đùa nửa thật với con gái tôi (lúc đó khoảng 8- 9 tuổi) là : "ngày xưa bà đi mua chồng cháu ạ". Tôi bây giờ ở tuổi gần chạm mốc 60 mới dần thấu hiểu những ẩn ức của mẹ, để rồi hiểu ra vì sao mẹ tôi lại trái tính, trái nết (như lời bà ngoại tôi nói về mẹ tôi) như thế !

..Với một khởi đầu về chuyện hôn nhân không mấy tốt đẹp như thế thì hẳn nhiên những gì sau đó xảy ra cũng không khó hiểu. Cuối năm 1947 mẹ tôi sinh con trai đầu lòng, bà vẫn đi buôn bán, nhưng tính ông C hay ghen tuông vô cớ vì mẹ tôi đẹp, nên bà thấy cuộc sống sau hôn nhân thật gò bó ( tôi cũng chưa bao giờ nghe mẹ tôi, bà tôi, dì tôi hay những người bạn của mẹ tôi nói lại dù chỉ một lần là mẹ tôi có ai đó là hình bóng khác của bà, tuyệt nhiên tôi không có.)
...Rồi bão dông ập đến gia đình nhỏ của mẹ tôi, khi vào một buổi chiều tan chợ, mẹ tôi gặp một người bạn gái quen hồi cùng đi buôn bán gạo trong Tam Kỳ (người này sau đó bị kẹt lại Đà Nẵng do chiến tranh nổ ra không kịp hồi hương). Cô (bà) bạn này kể cho mẹ tôi nghe một câu chuyện (làm quà), là: cái ông to, cao, đen ( ông C), hồi trước để ý đến mẹ tôi thực ra đã có vợ, 2 con. Sau này  ông ta đã bỏ vợ con nheo nhóc để theo người phụ nữ khác, một đứa con bị bệnh chết, còn 1 đứa cũng đang bệnh nặng không biết có qua khỏi không? (tôi không chắc chắn là người bạn này của mẹ tôi có biết người phụ nữ mà ông C theo đuổi là mẹ tôi hay không? hay bà ta cố ý kể cho mẹ tôi nghe như thế vì chuyện bà ấy kể sau này được xác định là chuyện thật 100%).
Có lẽ đất dưới chân mẹ tôi đã sụp đổ, có lẽ cơn giận (uất ức) vì bị lừa (tình) của mẹ tôi đã lên đến đỉnh điểm ( không tức giận làm sao được vì khi đó mẹ tôi mới 20- 21 tuổi, mang tiếng là một người đẹp,  đi lấy chồng thì không giống ai, nay lại gặp hoàn cảnh trớ trêu như thế- nếu là tôi hẳn là tất cả đểu nhỏ xíu trong tay tôi ....và tôi sẽ gầm như sư tử trong rừng khi bị trúng thương)!