Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

NGÀY XƯA..."TA" BÉ !

* Người già hay hoài niệm, nhớ chuyện xưa hơn chuyện nay, mình cũng không ngoại lệ. Ngày mình còn tuổi...sinh sản (hi hi)! thì mạng xã hội chưa có, facebook lại càng không, muốn khoe con thì chỉ chụp hình, in ra, khách đến chơi thì mang cả cuốn album ra "bắt" người ta xem, vậy thôi ! 
Còn bây giờ thì các bạn trẻ "khoe" con đủ tư thế: khóc, cười...! biết mình đã qua thời (chứ chưa hết thời) nên mình cũng cố "bon chen"  và hôm nay theo "phong trào", mình cũng khoe cho vui, kệ, ai muốn nghĩ gì thì nghĩ, miễn mình thấy vui là ok, vì mình sống cho mình mà ! 

* Trào lưu chụp hình con ở cái ghế mây này là từ những thập niên 70-80-90 của thế kỷ trước! vì nhà mình có cậu em (ngang hông) cũng có cái hình ngồi ghế mây như này:
(Con trai mình có tên gọi thân mật là Ku, câu chuyện về cái tên này mình có kể rồi)

hết ghế mây thì đến...gốc cây: (khoe..hàng mọi lúc, mọi nơi! hi hi)


* Với chị Hai: 

* "Độ" ẹp zai ngày càng tăng:



                   *  ( Ku) ở đường hoa Nguyễn Huệ tết  năm 1994:


* Ku với bà ngoại :

* Ngày 8-3 năm 1997 ở cơ quan mẹ:

* Ku đi thi giải Lương Thế Vinh ở sân Dinh Thống Nhất: Con ...nhà người ta đỗ Trạng nguyên, Bảng nhãn...được võng, lọng rước về trường. Còn Ku và nhiều bạn khác... tự về nhà (dĩ nhiên rồi - hi hi)! Nhưng không tin vào sự thật đó, Ku nhất định bắt mẹ phải chờ cho mọi người về hết rồi mới chịu về, với lý do rất đơn giản (đối với Ku) là : nhỡ con về  rồi người ta xướng tên con đậu thì sao! (lý luận rất logic, nhưng thiếu thực tế- hi hi):

* Ngày xưa ấy, được đi Đà Lạt là một điều gì đó rất ..sang, 
chảnh (bằng bây giờ đi nước ngoài), từ năm 1992 :


rồi mãi đến năm 1996 mới đi lại ĐL nên nhất định phải có cái hình này: 

Chương trình "khoe' con  đến đây tạm dừng, hẹn gặp lại ở phần 2...!

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

19-10 !

* 20-10 là ngày phụ nữ Việt  Nam! (dĩ nhiên là thế rồi, chắc như đinh đóng cột luôn á)
 Còn ngày 19 tháng 10 là ngày mình có mặt trên cõi đời !(cũng chắc như bắp luôn)! Haizzzz! Phải chi mẹ mình "ráng"  thêm được vài tiếng đồng hồ nữa thì ngày sinh nhật của mình hoa sẽ đầy phố (hi hi). Nhưng nếu mình sinh vào ngày hôm sau (20/10) thì biết đâu đấy: hoa có thể đầy phố mà nhà thì thiếu gạo ăn cũng nên! đời người có khi sinh cùng ngày mà còn khác nhau một trời một vực, huống chi sang ngày khác! túm gọn váy lại là số ai nấy hưởng, không có phân bì được (mấy hôm nay dân tình cứ chộn rộn chuyện cô Đào dưới Trà Vinh trúng số 92 tỷ đồng, nói rồi, số ai nấy hưởng, sao không nghĩ tới những người đang hấp hối vì bệnh ung thư thì có cho cả 100 tỷ cũng chả để làm gì?) ! 
Mình thì mình thấy hạnh phúc với những gì mình đang có (nói thật lòng, không hờn dỗi nhé! hi hi) ! 
* Những ngày  sau cùng làm "đầy tớ", tưởng chẳng ai còn nhớ tới mình, nhưng không, các em, các cháu trong cơ quan đã "canh" rồi mà mình không biết, vậy là trưa qua đi làm về, xe của mình thành "xe hoa": 







Năm nay, con trai đi vắng nhưng đã có bạn gái của con gửi hoa tặng:

Nhìn gần:




* Còn cái này là mẹ con nhà Sam mang đến tặng bà ngại (Ba Sam lại đi Sing công tác vắng) :

Sam đang "đọc" chữ trên bánh: 

Sau đó thì Sam tự cắt bánh và măm :

Chương trình "ngày của mình" đến đây tạm dừng, hẹn năm sau gặp lại ngày này ! hi hi

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

" HỌP PHỤ HUYNH !"

 * Con trai nhắn tin về là Thầy Hiệu Trưởng  từ Hàn Quốc qua Việt Nam công tác, muốn gặp mặt phụ huynh của các học trò VN! (Họp phụ huynh mà học trò như con mình là 25 tuổi- hi ! hi).
Thời gian Thầy HT lưu lại TP HCM không lâu, nên cha, mẹ của các bạn ở tỉnh xa không thể lên  được chỉ ở SG có 4 người và ở Bình Dương 1 người đến gặp Thầy (ngoài sự thể hiện kính trọng với Thầy thì việc đến gặp mặt Thầy còn là lời cảm ơn của phụ huynh về sự quan tâm, dạy dỗ của Thầy đối với con, em mình). Lẽ ra  5 phụ huynh là 5 người, nhưng có đến 3 gia đình vì muốn biết về ngôi trường nơi con, em mình học cũng như đến để nghe Thầy nói chuyện nên đi cả cha, mẹ hoặc cả anh, chị (hi hi), Thầy rất vui !
Nội dung buổi nói chuyện của Thầy HT trong thời gian 2 tiếng đồng hồ là sự quan tâm của Thầy đối với học trò (một ngày từ 5 giờ sáng đến 11 giờ đêm Thầy luôn ở trường) và như Thầy nói thì Thầy dù đi đến đâu  cũng là đi công tác, không hề đi chơi, du lịch (điều này thì con trai mình cũng nói là ở HQ có những địa danh nổi tiếng mà Thầy cũng chưa tới) nói như vậy để thấy việc Thầy dành toàn bộ thời gian của mình cho học trò. Ngoài ra, Thầy còn nói về nhiều vấn đề khác như tại sao lại tuyển sinh ở nước này mà không nước kia, rồi vì sao lại từ học bổng toàn phần sang phải tự túc một phần, rồi từ tuyển chọn những học sinh ưu tú của Trường ĐH mở rộng diện tuyển sinh...(nói trong 2 tiếng thì nội dung không ít, mình chỉ ví dụ vậy thôi) !
 Hình ảnh Thầy Hiệu trưởng với phụ huynh sáng chủ nhật 16/10/2016 tại Grand Hotel Sài Gòn (sảnh uống cà phê hơi tối nên hình không được đẹp)




 * Để có một món quà nhỏ tặng Thầy mang dáng dấp Việt Nam, mình đã tìm được bức tranh làm bằng gạo với phong cảnh rất chi là VN (cô bán hàng tư vấn rằng thì mà là : gạo đã được xử lý nên không thể mục, hư, màu trên tranh không phải hóa chất mà là gạo rang đến độ già có màu cần dùng...chẳng biết đúng hay sai).


* Trước khi các phụ huynh trao quà tặng Thầy thì Thầy đã có quà cho từng phụ huynh, quà của Thầy tặng cũng rất đặc trưng Hàn Quốc ! (điều này thể hiện sự chu đáo của Thầy )



* Mình xin nói lời cảm ơn đến Thầy cùng toàn thể Thầy, cô giáo,  giảng viên, nhân viên của nhà trường. Bây giờ thì mình đã hoàn toàn yên tâm khi gửi gắm con mình cho một người Thầy có trí, tâm và đức như Thầy Hiệu Trưởng của Trường TLBU !

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

CẬU ẤY! (2)

* Vậy là cậu ấy xa nhà đã được một tháng ! ở nhà thì bố, mẹ đã "cân bằng" trở lại, còn cậu ấy thì chắc là đang "quay quắt" với nỗi nhớ nhà (nhớ từng con phố, quán cà phê hay ngồi, nhớ món ăn thuần Việt... nhớ cả tỉ thứ chứa đùa à) ! 
Trước khi cậu ấy đi học xa, mẹ đã "ngâm cứu" về lý thuyết đối với các du học sinh nói chung, còn thực tế thì đã có chị Hai truyền đạt lại kinh nghiệm "xương máu" về nỗi nhớ nhà và món ăn Việt ! Nhưng "chị Hai" thì đã "lận lưng" cách nấu nướng các món cơ bản và trên cả cơ bản để thèm là cô ấy "a lê hấp" (đơn giản như xôi đậu xanh, phức tạp như làm bánh bèo Huế, thịt quay...) nên cô ấy cũng vơi đi nỗi nhớ nhà khi "lăn vào bếp". Còn cậu ấy thì thèm chỉ có tưởng tượng hay tưởng voi ra thôi! (giờ thì "chị Hai" tặc lưỡi: Đã bảo rồi mà không nghe !), kệ chị, vậy người ta mới có kinh nghiệm mà rút ! 
Haizzz! Buồn thì đi chơi cho đỡ buồn, cho qua đi thời gian "bồng bềnh" rồi sẽ cân bằng lại thôi con zai ạ!








Học theo cậu, sam cũng có cái hình tượng tự:



Cũng cơm cũng cá mà sao vẫn nhớ cơm nhà :
("giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt/ Nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà") hu hu !


* Mẹ ở nhà thì đang "xơi" món này, hay và triết lý  "đáo để" :



Hay kiểu như thế này : "Vì chính con là người tạo ra hiện thực của mình nên cuộc sống không thể khác đi so với những gì con hình dung về nó"  hay : "Nếu con có niềm tin dù chỉ nhỏ như một hạt cát, con có thể di chuyển cả những dãy núi" (lời của Chúa) !

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

LINH TINH ! ( n)

* Hồi con gái nhà mình chưa "bỏ cuộc chơi", cũng có chút đam mê "bếp núc" (chỉ nấu nướng thôi, còn dọn dẹp thì...không! hi hi) ! Những khi có thời gian rãnh, "cô ấy" đi học làm bánh, cắm hoa... (túm gọn lại là đủ điều kiện để xuất...giá) !
Nhưng chồng , con rồi thì cô ấy chả còn thời gian đâu để mà cắm hoa với lại làm bánh vì phải học nâng cao chuyên môn với cả ti tỉ việc khác! vậy là chỉ áp dụng chút đỉnh việc học nữ công gia chánh vào việc nấu cơm cho chồng, con ăn (chồng thì không khen, nhưng con trai cô ấy thì hít hà: mẹ nấu ngon quá à..!- ta nói, mèo khen mèo dài đuôi, mẹ hát con khen hay là vậy! hi hi).
hôm rồi "ngẫu  hứng qua cầu", cô ấy đi học làm bánh trở lại ( chỉ là đam mê, nhớ nghề tay trái thôi, chứ nhu cầu ăn bánh thì không có vì cô ấy sơ mập). Bố cô ấy là người  làm "chuột bạch", khen ngon ! (lại con hát cha khen hay!). Cô ấy có ý định làm bánh bán qua mạng, nhưng mình "ai can you" !  làm gì thì một thứ thôi vì "một nghề thì sống, đống nghề thì ..nhiều tiền" xài hổng hết...phí! hí hí
Thành quả của buổi học đây ạ:


  Mẹ làm con hít hà khen : "nhon quá à":


 *Mấy hôm rày trời mưa liên miên, mưa ngày, mưa đêm gọi là mưa như trút nước (mấy vụ này báo chí nói nhiều rồi) mình chỉ minh họa chút cho có "phong trào":



* Trời mưa, ai lãng mạn thì dắt tay người êu đi trong mưa (về bệnh ráng chịu), mình thì tên (khai sinh) cho đến mạng (kim, mộc, thủy hỏa, thổ đấy ạ) không thích hợp với ...nước, nên tìm cái gì trên cả lãng mạn để làm, đó là nấu bò kho ăn với bánh mì (món này cũng làm nhanh, chỉ nấu trên bếp hơi lâu), nó đây:


Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

LẠI ĂN !


Ngày các con còn bé (tuổi ham ăn, ham chơi), mẹ nấu gì cho ăn cũng khen ngon, vì vậy nên mình có nhiều động lực để bày vẽ ra nấu nấu, nướng nướng cho các con vui. Vào những hôm trời mưa, gió chỉ có bột mì pha loãng (đập thêm cái trứng gà, vịt gì đó vào) chiên (rán) giòn lên là các con cũng ăn ngon miệng! Nó đây:



 Rồi các con lớn dần theo năm tháng và hội nhập với tập thể cơ quan, bạn bè nhiều hơn, đi ăn với bạn, đi sinh nhật, tụ họp....Bữa cơm nhà vắng dần các con! Nhưng những ngày nghỉ mình vẫn nấu những món các con thích (bún bò Huế, bò kho, bún chả giò, thịt nướng...). năm 2011, Con lớn đi học xa, năm 2012 về là "theo chồng bỏ cuộc vui" nay cũng đã 4 năm rồi. Con gái có gia đình riêng, đồng nghĩa với con có cuộc sống riêng, thi thoảng mới "về ăn cơm mẹ nấu" vì con cũng phải "đỏ lửa bếp nhà con"!
Giờ thì con bé đi học xa những 2 năm, bữa cơm ngày thường giờ chỉ còn 2 người già với nhau, ăn chẳng bao nhiêu nên không muốn "bày vẽ" vì có nấu lên nhiều khi không có người ăn! Ngày thứ 7 mẹ con nhà sam hay ghé ông, bà ngoại buổi sáng (Ba sam phải làm việc sáng thứ 7). Bởi vậy nên lâu lâu mình cũng muốn "bận rộn" với dao, thớt cho vui cửa vui nhà1
hồi OX mình còn khỏe thì món ốc bươu nấu chuối xanh là món do OX mình đảm nhiệm, mình chỉ phụ "bóc hành, đuổi ruồi" vì món này nếu làm đúng kiểu thì cũng :"nhiêu khê" lắm mà tính mình thì hay tự kiểm điểm là : nóng vội !
Giờ thì OX chỉ làm người "giám sát" còn mình là người thực hiện từ A đến Z cái món ốc chuối mà cả nhà mình đều thích ! Nấu xong, cô giúp việc ngần ngừ bảo: cô ơi, nếu cô nấu nhiều cho cháu xin mang về một ít !
haizzz! cô bán rau chỉ có 2 kg ốc, và một ít chuối (muốn mua thêm cũng chẳng có), mua về OX hỏi sao mua ít thế, bài toán khó giải ghê vì con gái nhắn tin: mẹ nấu chuối ốc, lát con ghé xin mang về ăn chiều !

Nguyên liệu:  (lọ nhỏ ở giữa là mẻ)

 bán thành phẩm:



Thành phẩm: (có thế này thôi mà làm rất chi là mất công, không như món thịt nướng, vèo cái xong)

Khi ăn thì mới phát hiện ra hơi ít nghệ: (nhưng ngon và đảm bảo sạch, an toàn)
P/s: tự nấu rồi mình tự rút kinh nghiệm và tự...khen:


Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

"HÀNG XÓM - HÀNG HIỆU " !

P/s: Những lúc rảnh rỗi, mình cũng thường "mò mẫm" đi loanh quanh đọc blog của ...người khác! đọc cho vui thôi, nhưng lười comment! Trong những lúc "ghé nhà" người khác, mình "kết" một "nhà" có tên Giang Vu . Tuổi của cô ấy bằng tuổi cháu gọi mình bằng cô, dì thôi! Nhưng văn cô ấy viết rất lôi cuốn người đọc!  Biết (đọc) cô ấy trên mạng và lâu lâu mình mới "xuất đầu lộ diện", còn lại toàn "rình mò" (hi hi),mình kết cô ấy vì văn hay, cách sống, lối suy nghĩ. Cô ấy còn trẻ mà hợp với cách suy nghĩ của người già như mình (hoàn toàn không có việc thấy cô ấy sang mà mình bắt quàng làm...người quen nhé!) nói nhỏ thôi nha: cô ấy sang thiệt- là phu nhơn Đại sứ chứ đùa à- Nghe "người ta đồn" là chồng cô ấy đang đi sứ ở Ghana)!hi hi! 
Hôm rồi mình sang đọc một bài cô ấy mới viết, thấy hợp với ý mình nên xin phép mang về bên này cho ...con gái mình đọc!
Bài ấy đây ạ:  (Mình đã được sự đồng ý của cô ấy  mới đưa bài về bên này)

   VẬT KHINH HÌNH TRỌNG

Sau khi nhà mình chuyển ra khỏi biệt thự Jumeirah ở Dubai thì có gia đình chuyển vào ngay. Anh chồng đang làm tổng quản lý một chuỗi khách sạn hạng sang và sẽ là tổng quản lý của một khách sạn đang xây, tương lai sẽ là một trong những khách sạn xịn nhất Dubai, tọa lạc ở vị trí cũng xịn nhất Dubai. Ở được đúng một tháng, anh ấy gửi thư kêu cứu mình, cc cho cả ngài “G ơi hóa đơn điện nước nhà tao tháng trước là từng này, thế này thì có bình thường không hả G”. Hóa đơn điện nước cho 5 người cộng 2 người làm, gấp đôi nhà mình mà nhà mình còn nhiều người ở hơn.

Mỗi khi làm việc nhà, mình hay nhớ tới bà ngoại. Bà ngoại hay bảo “vật khinh hình trọng”, ý là có nhiều thứ nhìn thì xoàng xĩnh nhưng rất hữu dụng, chớ có khinh thường.
Trên sàn bếp, dưới chậu rửa mình luôn để một cái khăn. Nước văng ra là dùng ngay khăn đó lau đi. Xào rán cái gì bắn tung tóe là để cái khăn ngay đó để hứng mỡ khỏi bắn xuống sàn. Sàn bếp do vậy giữ sạch được lâu hơn. Nhiều nhà để sàn bếp ướt nhem, dầu mỡ bắn tung tóe, đi qua đi lại vài lần là bẩn nhoe nhoét. Không lau thì bẩn mà lau thì tốn sức, tốn nước, tốn xà phòng.
Lúc nào nấu ăn trên mặt bàn bếp mình cũng để một cái túi nilon. Ở Ý dùng túi biodegradable thì còn tốt nữa. Mọi thứ rác nhà bếp trong khi nấu ăn đều cho vào đó, ăn uống dọn dẹp xong xuôi mới cuộn cái túi lại và vứt vào thùng rác bên dưới chậu rửa. Làm như thế vừa gọn ghẽ vừa đỡ công phải cúi xuống mở tủ ra vứt rác vào không biết bao lần trong khi nấu ăn, khỏi làm rỏ nước bẩn xuống sàn nhà, sàn tủ và xuống cánh tủ bếp, nhất là khỏi phải đóng mở cánh tủ liên tục. Các bạn cứ để ý, nhiều nhà cánh tủ bếp bên trong có thùng rác lúc nào cũng có nước bẩn dính thành vệt, không lau chùi là lên mốc, và cánh tủ này sẽ bị xệ hoặc gỉ sớm hơn những cánh tủ khác, là vì lý do ẩm ướt và đóng mở liên tục này chứ đâu. Hơn nữa, việc rác buổi nào cuộn gọn vào túi nilon buổi đó rồi mới vứt vào thùng rác cũng giảm thiểu vụ mùi hôi và ruồi muỗi vo ve.
Sáng ngủ dậy dọn phòng ngủ xong là tắt điều hòa khóa cửa phòng lại. Phòng ngủ cả ngày không dùng, đóng lại để hạn chế diện tích nhà phải dùng điều hòa làm mát. Lúc nào cần ngủ, bật trước 10 phút là đủ mát. Động tác đơn giản vậy thôi nhưng tiết kiệm được rất nhiều điện năng, nhất là khi nhiệt độ trong nhà và ngoài trời chênh nhau đến 20 độ.
Khăn tắm nhà ai giặt liên tục mình không biết, chứ khăn tắm nhà mình có khi 10 ngày mới phải thay một lần mà vẫn không bị hôi. Lý do là dùng khăn lau người xong thì ngay lập tức treo lên và phải treo banh ra cho khô thoáng. Khăn tắm dùng xong mà chỉ mắc thõng thượt lên mắc, không có động tác phơi banh ra này, thì chỉ 1, 2 ngày là có mùi hôi ẩm giặt bao nhiêu cho vừa.
Hồi ở Dubai, sau khi thấy cảnh giúp việc có 3 cái mảnh quần áo cũng ném vào máy giặt rồi bật cho chạy ầm ầm, ngày nào cũng giặt như thế, nói mãi không chuyển, và vài vụ giúp việc giặt hỏng những món đồ đắt tiền, thì mình tự giặt đồ lấy. Mẻ quần áo màu mạnh, mẻ quần áo màu nhạt, mẻ đồ trắng tinh, tuần giặt 1 lần. Ai lỡ tàu thì ráng chịu đợi tới tuần sau mới có lần giặt tiếp theo. Các loại khăn tắm và đồ trải giường giặt cùng nhau nhưng không giặt chung với quần áo, nhất là quần áo trẻ con lấm bẩn, nên không cần tốn tiền mua chất tẩy trắng mà đồ vẫn trắng tinh. Các loại thảm nhà tắm thay hàng tuần nhưng gom lại tháng giặt một lần. Các loại tạp dề, khăn lau tay, trải bàn, thay ra gom lại giặt riêng 2 tuần 1 lần. Đồ nào xịn quá thì phải giặt tay bằng xà phòng nhẹ. Và vì hạn chế giặt giũ và hạn chế hóa chất nên đồ rất ít hỏng, có sứt sẹo thủng lỗ một tí thì bỏ thời gian ra ngồi mạng lại tí là xong, rất ít khi phải mua đồ mới.
Xà phòng dầu gội dùng hạn chế. Báu gì mấy loại hóa chất mua thì hại túi tiền, bôi lên người thì hại da tóc, xuống cống thì hại môi trường.
Đồ hộp thủy tinh ăn hết rửa sạch giữ lại cái lọ. Đựng đồ ăn vào lọ thủy tinh chả tốt hơn vạn lần đồ nhựa độc hại, lại đỡ khoản tiền phải mua hộp nhựa.
Ở xứ sa mạc, xăng rẻ chứ nước lã lại đắt vô cùng. Chậu nước rửa rau xong, sao lại đổ tuột xuống cống trong khi bồn hoa ngoài cửa đang khô khỏng sau một ngày nắng nóng bốn mươi mấy độ. Chịu khó đi vài bước chân, có mất công sức gì đâu. Hoa lại được uống nước ngọt, sáng hôm sau tươi tắn hoa nở rộn ràng. 
Cứ chịu khó như thế, hóa đơn điện nước giảm đã đành, mà ngay cả hóa đơn đi chợ cũng giảm vì không phải mua nhiều xà phòng, chất tẩy rửa hay các thể loại đồ linh tinh bọn sản xuất chúng cứ vẽ ra chứ thực ra không có cũng chẳng sao.
Thế cho nên mình đảm bảo không ai có thể tưởng tượng mình có thể quản lý một căn nhà lớn với chi phí thấp như thế.

Nhiệm vụ đầu tiên, sau khi ổn định trường lớp và các khóa học thêm cho con, là giảm chi phí cho tư dinh đại sứ ở đây. Nhà khá lớn, cộng vườn khá rộng, lại nhiều người làm, chi phí nhiều khủng khiếp. Lại một đống việc chất lên bàn. Đời chả bao giờ thong thả được đâu.

 Trở lại vụ email ở trên, mình bảo ngài “Giờ mà tháng nào cũng phải trả từng này tiền điện nước thì chắc anh chẳng bao giờ dám bảo vợ anh “cứ thư giãn đi, học cách tận hưởng cuộc sống đi” đâu anh nhỉ”. Ngài im thít. Ngài thường chê vợ ngài không biết tận hưởng cuộc sống khi thấy con vợ ngài thay vì ngồi vểnh râu cho ra dáng phu nhân thì lại cứ luôn tay luôn chân sát sao quản lý mọi thứ trong nhà rồi nhiều việc quá làm không xuể nó còn sai ngài chạy như con lật đật.

PS: Mình gặp nhiều phụ nữ, tiền không làm ra mà lãng phí phát kinh. Có cặp vợ chồng mình biết, chồng kiếm tiền cũng khó, nhiều lúc tiền kiếm chẳng ra lo sốt vó phải vay chỗ nọ đập vào chỗ kia. Thế mà vợ thì chuyên đời để đồ ăn mốc meo trong tủ lạnh. Mua toàn đồ ngon, đồ gì cũng chỉ ăn một lần rồi bỏ xó. Bỏ xó đến lúc nào tủ lạnh đầy ặc, đồ mới mua về hết chỗ để, thì mới lôi đồ cũ ra thẳng tay vứt vào thùng rác. Vừa vứt vừa chửi chồng không vứt để cho nó phải động tay vào. Sợ quá. Thôi ông Ale ạ, lớn lên có ế thì về ở với mẹ, chứ đừng rước một con tây vừa lười vừa hỗn vào nhà mình ông nhóe, mẹ xin ông.   
(TG Giang Vu -(http://concunbeo.blogspot.com/))
Vợ chồng cô ấy đây (nói có sách mách có chứng) hi hi ! cái vụ hình ảnh này thì chưa xin phép!