Ngày các con còn bé (tuổi ham ăn, ham chơi), mẹ
nấu gì cho ăn cũng khen ngon, vì vậy nên mình có nhiều động lực để bày vẽ ra nấu
nấu, nướng nướng cho các con vui. Vào những hôm trời mưa, gió chỉ có bột mì pha
loãng (đập thêm cái trứng gà, vịt gì đó vào) chiên (rán) giòn lên là các con
cũng ăn ngon miệng! Nó đây:
Rồi các con lớn dần theo năm
tháng và hội nhập với tập thể cơ quan, bạn bè nhiều hơn, đi ăn với bạn, đi sinh
nhật, tụ họp....Bữa cơm nhà vắng dần các con! Nhưng những ngày nghỉ mình vẫn nấu
những món các con thích (bún bò Huế, bò kho, bún chả giò, thịt nướng...). năm
2011, Con lớn đi học xa, năm 2012 về là "theo chồng bỏ cuộc vui" nay cũng đã 4
năm rồi. Con gái có gia đình riêng, đồng nghĩa với con có cuộc sống riêng, thi
thoảng mới "về ăn cơm mẹ nấu" vì con cũng phải "đỏ lửa bếp nhà con"!
Giờ thì con bé đi học xa những 2
năm, bữa cơm ngày thường giờ chỉ còn 2 người già với nhau, ăn chẳng bao nhiêu
nên không muốn "bày vẽ" vì có nấu lên nhiều khi không có người ăn! Ngày thứ 7 mẹ
con nhà sam hay ghé ông, bà ngoại buổi sáng (Ba sam phải làm việc sáng thứ 7).
Bởi vậy nên lâu lâu mình cũng muốn "bận rộn" với dao, thớt cho vui cửa vui
nhà1
hồi OX mình còn khỏe thì món ốc
bươu nấu chuối xanh là món do OX mình đảm nhiệm, mình chỉ phụ "bóc hành, đuổi
ruồi" vì món này nếu làm đúng kiểu thì cũng :"nhiêu khê" lắm mà tính mình thì
hay tự kiểm điểm là : nóng vội !
Giờ thì OX chỉ làm người "giám
sát" còn mình là người thực hiện từ A đến Z cái món ốc chuối mà cả nhà mình đều
thích ! Nấu xong, cô giúp việc ngần ngừ bảo: cô ơi, nếu cô nấu
nhiều cho cháu xin mang về một ít !
haizzz! cô bán rau chỉ có 2 kg
ốc, và một ít chuối (muốn mua thêm cũng chẳng có), mua về OX hỏi sao mua ít thế,
bài toán khó giải ghê vì con gái nhắn tin: mẹ nấu chuối ốc, lát
con ghé xin mang về ăn chiều !
Nguyên liệu: (lọ nhỏ ở giữa là
mẻ)
Thành phẩm: (có thế này thôi mà làm rất chi là mất công, không như món thịt nướng, vèo cái xong)
Khi ăn thì mới phát hiện ra hơi ít nghệ: (nhưng ngon và đảm bảo sạch, an toàn)
P/s: tự nấu rồi mình tự rút kinh nghiệm và tự...khen:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét