
"Mẹ già như chuối chín cây
gió lay mẹ rụng con thời mồ côi..."
Khi tôi chấp bút viết những dòng
này (1997) thì mẹ tôi đã không còn nữa, bà mất vào lúc 4 giờ 45 phút sáng thứ
năm, ngày 07/12/1995 (tức ngày 16/10 AL; năm này nhuần 2 tháng 8)! Người đã đi
về cõi vĩnh hằng, đoàn tụ với tổ tiên, ông bà và cha, mẹ...nơi mà ai trong chúng
ta rồi cũng mơ trở về khi từ giã cõi tạm, là nơi mà ta chỉ
gửi mình trong một thời gian gọi là "đời
người"...
Trước đây, khi mẹ tôi còn sống và
cả sau khi mẹ tôi mất, những lúc rảnh rỗi với chuyện cơm áo, gạo
tiền, khi mà tôi treo hồn mình lơ lửng đâu đó trên mây và ước gì mình là một
nhà văn, một nhà làm phim hay là một người có nhiều tiền để viết (thuê viết),
làm phim về cuộc đời của mẹ, một cuộc đời thực mà tôi nghĩ là nếu viết tốt sẽ
thành .... (gì nhỉ ? ). (cũng cần phải nói
thêm rằng, là con, ai cũng thấy mẹ mình là ngươi đẹp nhất,giỏi nhất và cái gì
cũng nhất, hẳn đó là tâm lý chung, với tôi cũng vậy)!
Mẹ tôi, Người được sinh năm Ất
sửu của thế kỷ 20. (mạng kim, cung chấn) trong một gia đình khá giả ở miền
Trung, ruộng, vườn tuy không thẳng cánh cò bay như các đình giàu có ở đồng bằng
Nam Bộ nhưng cũng đủ để ông bà, ngoại tôi mướn (thuê) trên một chục người làm
công khi vào mùa vụ!
Ông ngoại tôi là ông chủ của một
gia đình khá đông con (ông đã mất trước khi tôi ra đời 8 năm). Công việc của ông
là quản lý, trông coi người làm công, thời gian còn lại ông là đệ tử
của lưu linh. Những lúc say, ông hát với trăng,
ông gây sự cả với tiếng chó sủa khuya.
Bà ngoại tôi là người phụ nữ nông
thôn, hiền lành, chất phác. Ngoài thời gian sinh con thì bà dệt lụa và buôn bán
vải (lụa dệt tay nổi tiếng một
thời: Lụa hạ Châu Phong) ở những phiên chợ quê. Ngày tôi
còn bé, bà kể cho tôi nghe về những chuyến buôn bán xa bằng đò (thuyền) dài (đi
dọc theo sông)! Bà chắc là không biết chữ (tôi nghĩ thế) nhưng bà vẫn hay đọc
cho tôi nghe những câu thơ, kiểu như:
...Tiết đông chí cấy cày/ dạ
bồi hồi nhớ bạn/ thương con người ngoan nửa để, nhớ bạn hiền nửa
để... (là tôi nhớ mang máng như thế), hay như:
"Giàu không hà tiện thì khó
đến tay/ khó không hà tiện thì đi ăn mày" (
chữ hà tiện mà bà đọc ở đây theo tôi hiểu
là tiết kiệm)...
Bà ngoại tôi sinh tất cả là 12
lần, nhưng chỉ nuôi được 6 con gồm 3 trai, 3 gái. Mẹ tôi thứ 3 (tính theo kiểu
miền trung), nhưng tên gọi là Lục (tức 6), có nghĩa là bà tôi tính cả số con bà
sinh ra nhưng không nuôi được.
Lúc còn bé, tôi đã từng nghe lỏm
bỏm được câu chuyện bà ngoại tôi kể cho người lớn rằng: khi mẹ tôi khoảng 10
tuổi, dì (em mẹ tôi) khoảng 5-6 tuổi, ông ngoại tôi có người bạn là Thầy đồ nho
biết xem tướng số đến nhà chơi, thấy 2 chị em gái chơi trước sân thì nói với ông
bà ngoại tôi rằng: Cô lớn (mẹ tôi) thông minh, sắc sảo, anh hoa
phát tiết ra ngoài, nhưng cuộc sống sau này vất vả, lận đận sẽ có 2 đời chồng
nhưng khi chết lại không có chồng nào, có 3 người con, 2 gái, 1 trai và 2 cô con
gái ẩn tuổi mẹ (mẹ tôi tuổi sửa). Còn cô em tuy không sắc sảo bằng nhưng số giàu
sang... (nội dung kiểu như thế, chứ ngày xưa các cụ dùng từ cổ hơn bay giờ).
Thế là mẹ và dì tôi cùng lớn lên trong vòng tay che chở, yêu thương của bà ngoại
và sự uốn nắn, dạy dỗ cứng rắn của ông ngoại cùng với lời tiên đoán của ông Thầy
đồ nho ấy....
( Hình chụp 3 chị em gái khoảng
năm 1964- mẹ tôi đứng ngoài cùng bên trái và dì Bát của tôi đứng ngoài cùng bên
phải).
...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét