Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

CHUYỆN CHƯA KỂ…!

  
… Anh ấy biết và để ý đến mình qua đám bạn bè chơi chung, anh là mẫu người hồi đó bọn con gái mới lớn làm nghề Luật  như tụi mình xem là …lý tưởng, còn phụ huynh thì khỏi chê luôn! anh có nhiều điểm cộng nhưng cũng có điểm trừ (trong mắt mình), mình không thích thanh niên da quá trắng, mắt một mí và…nói nhiều (cũng chả hiểu tại sao lại như thế). Khi anh để ý đến mình thì mình đang để ý đến người khác, vậy mới trớ trêu, chàng của mình lúc đó đẹp trai hơn, ít nói nhưng lại ở xa thành phố nơi mình đang sống! Hồi đó bọn thanh niên tụi mình hay có câu: nhất cự ly, nhì cường độ (nghĩa là gần nhau và gặp nhau thường xuyên thì sẽ thắng)! Hồi đó điện thoại chưa phổ cập như bây giờ, thư thì chàng lười viết và điều quan trọng nhất mà sau này mình biết là thời điểm đó chàng đang có mối tình khăng khít với bạn học và được 2 gia đình đồng ý! (đó là mãi sau này mình mới biết)! 
...Cả 3 chúng mình ầu ơ ví dầu kiểu như thế cho đến một ngày mình phải quyết định chọn 1 trong 2 vì chàng của mình ở xa không thể ra mắt mẹ mình khi bà vào SG (là tự mình nghĩ thế). Còn anh ấy thì dĩ nhiên chơi chung là biết mình chuẩn bị đón mẹ như thế nào, vậy anh ấy là cùng mình ra ga đón mẹ ...mình , rồi sau đó ít lâu lại tiễn mẹ mình trước mắt mấy người họ hàng, mà chẳng sợ gì…ta nói, phụ huynh của mình thì mê tít và anh ấy thì nhân cơ hội đó mà thể hiện rằng: con thích con gái mẹ rồi đấy.
Một bên thì chẳng thấy mặt mũi đâu, một bên thì cứ thế thẳng tiến vào…sào huyệt của địch! Hi!hi! vậy là mình đầu hàng thôi! 
Mình quyết định vì thấy hợp lý, còn còn bạn bè thì nói 2 đứa vừa đôi, phải lứa (anh lớn hơn mình 3 tuổi). Đi chơi với nhau  đã tính chuyện tương lai (kiểu như sẽ có mấy con, con đặt tên gì, rồi khi vợ giận thì chồng sẽ xử lý thế nào…, mình còn nhớ anh ấy nói đi làm về mà vợ giận thì anh ấy sẽ xuống nhà lấy xe đạp chạy một vòng khi nào đoán vợ hết giận thì về…). Anh ấy đã chở mình đi thăm một số anh em, họ hàng, bạn bè của anh ấy tại SG, mình nghĩ thế là chắc như bắp rồi còn gì (giờ mới hiểu câu 30 chưa phải là tết !hi hi).
Đang yên, đang lành, gần tết năm 83 qua 84, anh ấy đột ngột nói với mình là anh ấy nghỉ phép về quê thăm gia đình và báo cáo chuyện của 2 đứa để gia đình quyết định, anh ấy kêu mình đưa cho anh vài tấm hình để mang về cho gia đình coi mắt! Mình đã chọn tấm hình chụp tại studio để anh ấy mang về ra mắt các cụ, hình đây: 

Vậy là tết đó mình xuống phố một mình và mong ngày anh trả phép !

…Sáng hôm đó vào cơ quan làm việc, mình nghe cô bạn nhà ở gần cơ quan anh ấy bảo: Tối qua gặp người yêu chưa, tao thấy anh P sáng nay ở cổng cơ quan đấy! (cơ quan anh ở đường Lê Duẩn, nhà mình ở đường Lê Lợi, cách nhau khoảng hơn 1 km)! Mình rất chi là ngạc nhiên, nghĩ bụng chắc tàu lửa vào khuya nên thể nào trưa anh cũng ghé cơ quan mình (2 cơ quan gần nhau lắm). Chưa trưa mà mắt mình đã ngóng ra cổng cơ quan (lại kiểu đi ra, đi vào và hai tay xoắn vào nhau). Nhưng bặt vô âm tín! Tối về nhà, mình chắc chắn thế nào anh ấy cũng đến, (hồi đó mình ở chung với chị bạn cùng cơ quan, ở 2 phòng khác nhau nhưng đi chung một cửa, chị ấy muốn vào phòng chị ấy thì phải đi qua phòng mình-  sau này mình có gia đình thì được cấp luôn 2 phòng, chị bạn thì chuyển đi cơ quan khác lương và phụ cấp cao hơn), chờ đến 19 giờ chẳng thấy đâu,mình chui xuống phòng chị bạn để xả chứ cảm xúc của mình đang cao trào, mình nhờ chị bạn hễ có tiếng gõ cửa thì chị lên nói với anh ấy là em giận! Lúc sau,đúng như mình dự đoán, chị ấy lên rồi đóng cửa trở lại ngay, mình ngơ ngác hỏi thế nào hả chị, câu trả lời là : cậu ấy bảo khi nào em hết giận và bình tĩnh thì sẽ gặp sau! Thế có điên không cơ chứ (kể lại mà còn muốn lộn mề! Ahu!hu).
...Hôm sau anh chở mình đi một vòng SG và nói những chuyện vòng vo tam quốc. Túm quần lại là cuộc tình chấm hết, anh không nói cụ thể lý do gì, sau mình nghe bạn bè loáng thoáng bảo các cụ nhà anh không đồng ý một cô dâu người miền Nam (khổ quá đi, ai bảo báo cáo quá kỹ, cứ ừ à đại đi cho rồi, Bắc với chả Nam, kỳ thực là mình chả Nam hay Bắc gì cả - cha miền nam tập kết, mẹ miền trung). Ý các cụ bên ấy là lấy vợ phải ở quê, mình còn nghe bạn anh ấy là người bạn đi cùng chuyến tàu từ HN vào SG trả phép kể là tại một ga x nào đấy có một cô gái ra tiễn anh ấy và khi từ biệt 2 người có…hôn nhau. Chẳng biết người bạn này có thêm mắm dặm muối gì không, mình hỏi anh ấy thì dĩ nhiên là không có câu trả lời chính xác …
…Một thời gian sau anh xin chuyển công tác ra HN, mình cũng có trách móc, giận hờn, dĩ nhiên phải thế! Khi nhóm bạn chơi chung tổ chức một bữa ăn tại nhà mình để chia tay anh, mình còn nhớ có món giò heo, anh là người chặt nhỏ ra, mình nhắc cẩn thận vì dao thì lụt mà xương thì cứng sợ chặt trúng tay, anh nói một câu (để rồi mình cứ mong chuyện 2 đứa chia tay chỉ là một chuyện không có thật): Anh còn mong chặt trúng tay để ở lại với em luôn!
Tình tan vỡ như bọt xà bông, vậy mà mình đã tưởng là mình sẽ có những đứa con mắt một mí giống anh…haizzza!
Chúng mình mất tin nhau từ đó, hơn 20 năm sau, khi đó mình đã đứng vững trên…đôi chân của chính mình (hi hi! Chứ không phải chân người khác)! Mình hỏi thăm bạn bè về anh, một người bạn cũ nhiệt tình cho mình số điện thoại của anh và dặn đừng liên lạc trước mà hãy chờ anh gọi cho mình (lại còn thế nữa, vợ ghen chứ còn gì)!
Đang trong một chuyến công tác dài ngày ở miền tây, công việc bộn bề, thấy có cuộn gọi từ điện thoại bàn ở một tỉnh miền bắc, là anh ! Nào là mỗi ngày trôi qua anh đều nhớ em, mỗi khi nhớ đến em là anh lại lấy một tờ giấy trắng đặt ra một góc và giờ thì tập giấy đó nó dày lên nhiều lắ em biết không..vv…và vv…! Ai tin chứ mình thì không, có anh trong đoàn nghe mình kể chuyện gặp người yêu cũ và xấp giấy trắng, anh ấy mới bảo : Em đừng có tin,cậu ấy ra ngoài tiệm văn phòng phẩm vác về mấy tập giấy A4 đấy! (cũng có lý) hi!hi!


Được biết hồi đó anh ra HN rồi chuyển ngành định đi xuất khẩu lao động, nhưng chẳng may gặp trục trặc sao đó nên không đi được, trở lại cơ quan cũ cũng không được vì đã xong thủ tục nghỉ việc... Mình hỏi thăm bố, mẹ anh còn khỏe không, anh ấy bảo các cụ tuy lớn tuổi nhưng còn khỏe cả ! Mình nói anh phải cảm ơn bố, mẹ anh thật nhiều nhé vì các cụ sợ anh lấy em thì anh sẽ khổ ! (mình vẫn cú mèo! Hi hi). 
 Ngày ấy anh là cái bến mà mình đã định neo cuộc đời mình vào đó, mình cũng đã chắc như đinh đóng cột là mình sẽ là …vợ anh !

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

NỤ HÔN…ĐẦU!

          (P/S: Tháng 10, mình tự cho là tháng của …riêng mình nên mình chỉ viết tào lao bí đao chuyện của mình, mà toàn chuyện đã viết, đã đăng, để nhắc cho mình nhớ mình đã từng có những kỷ niệm vui, buồn…và cũng là một cách để xác định rằng mình đã già nên được quyền  ngồi nhớ chuyện …ngày xưa! Vậy thôi!) 

                                       HẮN !


       Mình với hắn bằng tuổi nhau, hắn không phải là bạn học hay
 đồng nghiệp của mình! Hắn từ trên trời rớt xuống!
     Sau khi mình ra trường và đi làm được một thời gian,đã nguôi ngoai với nỗi buồn xa mối tình đầu thì mình gặp hắn. Cả nhà hắn  từ HN chuyển vào SG, thời gian đầu phải ở nhờ nhà người ông họ của mình, người này là bạn của bố hắn. Mình hay ghé nhà người bà con này chơi nên hai đứa gặp nhau. Hai đứa hai hoàn cảnh khác nhau, ngành hắn học chả liên quan gì đến công việc của mình, nói túm lại hai đứa chỉ chung nhau tuổi trẻ và khác nhau về giới tính!
    Chả hiểu thế nào mà mình yêu hắn và hắn cũng yêu mình, nụ hôn đầu của mình là dành cho hắn chứ ai ( khi hoc ở trường Luật, yêu mối tình đầu,  mình còn chưa một lần nắm tay người ấy).
    Mình yêu hắn là vì hắn làm cho trái tim mình loạn nhịp , chả có lí do nào cụ thể, thích thì yêu, không nghĩ gì nhiều. (tuổi trẻ bây giờ tụi nó còn so đo chán chê). Hắn cao ráo, đẹp trai một cách lãng tử (rõ là mình mê zai đẹp). Còn mình cũng không tìm hiểu là tại sao hắn yêu mình, một cô gái nhà quê chính hiệu, quê từ lời nói đến dáng đi…xét kỹ hơn thì mình cũng chả có gì để hắn lợi dụng, cá tính của mình thì mạnh mẽ, mặt khác, thật tình thì tuổi trẻ ngày ấy hình như không ma mãnh như bi giờ…
   Xa hắn một ngày là mình đã thấy nhớ hắn cồn cào, chỉ mong được gặp hắn… tóm lại là mình yêu hắn bằng cả trái tim của tuổi trẻ!
  Thế rồi một ngày xấu trời, một cách vô tình, mình có trong tay bức thư của người yêu hắn từ HN gửi vào cho hắn với lời lẽ đầy yêu thương, nhung nhớ, chen lẫn cả giận hờn...
    Mình rớt từ trên cao xuống vực sâu và tưởng đã có thể chết vì ghen tuông vô lí (đúng là tuổi trẻ, bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngô nghê). Và bằng tất cả nghị lực mình tự buộc mình phải rời xa hắn vì lí do hắn đã lừa dối mình, thêm vào đó cô bạn thân cũng không cho mình gặp hắn!(lý do cô ấy nói là nhìn mặt hắn không tin tưởng được- tính cách của cô bạn này ảnh hưởng tới mình nhiều trong khoảng thời gian hai đứa làm việc chung).
  Mình đã nhớ hắn muốn... điên (yêu thì được quyền nói quá lên tí, chứ điên vì tình là cái điên lãng nhách)! Có hôm hắn đến tìm mình ở nhà cô bạn, bạn mình ra cổng tiếp hắn và khóa cửa lại để mình đừng  mềm lòng mà ra gặp hắn! ngồi trong nhà mà mình như ngồi trên ổ kiến lửa, đi ra, đi vào.(hình như là hai tay vặn vào nhau! hi!hi) kiểu như thếMột lúc sau cô bạn vào nói tỉnh bơ: “Tao nói không có mày ở đây, nên hắn về rồi”. (haizzz! sao lại có thể như thế được hả trời ???)
  ... Những ngày cận tết của năm đó, ở đâu mình cũng thấy bóng hình của hắn và đi đâu ngoài phố mình cũng chỉ mong được gặp hắn, chỉ mong vậy thôi chứ không có ý định quay lại yêu hắn...vì mình ghét bị lừa dối, bắt cá hai tay.(kiểu tự ái rất chi là trẻ con, nếu có kinh nghiệm yêu hơn tí thì mình thích là mình nhích thôi, ai yêu hắn cũng mặc kệ).
  ... Hắn không hiểu lý do gì mà mình giận hắn, hắn không biết hắn có lỗi gì nhưng hắn vẫn đến nhà tìm mình và nói lời xin lỗi ! (chắc hắn đoán mình ghen vớ ghen vẩn gì đó, bệnh của con gái mà chứ không biết là mình có chứng cứ trong tay, vì cái người đưa thư cho mình đọc lúc đó là cậu họ của mình, nhưng mới 18 tuổi, tò mò đọc thư rồi tuồn cho mình đọc chơi mà không biết mình với hắn đang có tình cảm với nhau, đưa thư cho mình xong kèm theo câu dặn: xem xong vứt đi và đừng có nói lại cho hắn biết (dù nhỏ tuổi hơn mình nhưng theo vai vế thi cậu ấy lớn ) nên mình nghe lời, chẳng nói gì đến việc có bức thư của bồ hắn gửi cho hắn). Mình đã không chấp nhận lời xin lỗi của hắn, nhưng khi hắn về rồi con tim mình quặn thắt vì yêu và vì…tiếc đã nói không! hi!hi. Những ngày sau đó mình làm việc mà đầu óc chỉ nghĩ về hắn, viết cho hắn, nói với hắn trên từng trang giấy rằng mình đã yêu hắn biết nhường nào…
     Để quên hắn, mình đã bằng mọi cách chạy trốn (nỗi buồnkhỏi SG tết năm đó...(nói bằng mọi cách là vì mua vé tàu lửa những ngày giáp tết của những năm 80 của thế kỷ trước phải nói là khó bằng…lên trời)...rồi theo thời gian ...mình cũng quên được hắn, dù đã nhiều lúc buồn ơi là buồn! 
      ... Hắn vẫn ở SG, mấy chục năm qua một đôi lần vô tình hai đứa gặp nhau cũng chỉ hỏi thăm xã giao. (chỉ xả dao chứ không dám xả búa )!hihi
...Cho đến bây giờ, mình không day dứt hay tiếc nuối vì đã không có hắn trong cuộc đời mình như đã từng trăn trở, day dứt đối với mối tình đầuSau này mình có gặp một người làm chung với hắn, cũng vô tình thôi, qua câu chuyện mình biết trong “tứ đổ tường”, hắn có 2 !
    Phải nói là ngày ấy đã mình yêu hắn thật nhiều...Tình yêu và tuổi trẻ - với hắn là một kỷ niệm đáng nhớ !(nụ hôn đầu bao giờ cũng ngọt ngào nhất !hi hi)! Mình vẫn giữ lá thư của bồ hắn gửi cho hắn...mình định chụp úp lên đây mà sợbị kiện ! ahu!hu

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

MÌNH ĐÃ TỪNG…THẤT TÌNH !


Thời còn thanh xuân, mình không đẹp (bây giờ cũng vậy), không phải con nhà có điều kiện (là con nhà giàu) và chưa có địa vị xã hội, túm… váy lại là mình thuộc thành phần: vô danh, tiểu tốt
 Nhưng rất may là mình cũng có vài mối tình thoáng qua để biết thế nào là …thất tình trước khi theo chàng về dinh!(cũng hên là lấy được chồng). Chồng mình không phải là một trong số các mối tình mà mình đã viết vì anh ấy không cùng trang lứa với mình, nói như ông xã mình thì chúng mình lấy nhau là do : cái duyên cái số nó vồ lấy nhau! hi!hi!

  Mình đã từng có những cung bậc vui, hạnh phúc, ghen và đau khổ khi yêu. (P/s: xin mọi người hiểu dùm là thời của mình chưa có  việc sống thử- nói vậy để mọi người không hiểu khác đi khi mình viết những cung bậc cảm xúc khi yêu ở thập kỷ 80 của thế kỷ 20. Thực tế thì mình đã có mối tình yêu nhau mà chưa cả nắm tay nhau !)hi!hi. Khi đến giai đoạn mình định... chốt thì mình bị bỏ mà không biết lý do tại sao? (chuyện này mình chưa kể, để hôm nào rảnh và hứng thú mình sẽ viết, hứa hẹn là hấp dẫn). Mình tự an ủi và lý giải là tại mình chẳng có gì như :sắc đẹp, tiền tài, địa vị xã hội, không có nhà mặt phố, Bố…làm to, ngoài việc nói chuyện…có duyên (là bạn mình nhận xét, chứ mình thì thấy mình nói chuyện vô duyên, chứ nếu có duyên thì đã không bị… bồ bỏ). Giờ nghĩ lại vẫn thấy…đau! haizzzz!
Mãi gần đây, khi có dịp gặp lại 2 người tình xưa, lúc này mình đã có nhà riêng, có chút …địa vị xã hội (dĩ nhiên là hơn các chàng ấy- cái này cho mình tự tin tí cho đỡ …hận vì tính mình nhớ lâu, thù dai! hi!hi.) Mình mới hỏi tại sao lại buông tay mình vào lúc đang yêu ? (bị bỏ nhưng mình nói buông tay cho nó lãng mạn)! Câu trả lời của các chàng ấy: Chàng người ở miền Bắc thì nói bố mẹ anh không chịu…người miền Nam! Chàng người miền Nam thì nói: Ba, má anh không chịu dâu người Bắc, anh sợ là em nói chuyện Má anh không không hiểu! (nghe là biết…xạo! hi!hi! giờ tiếc thì đã muộn nhé!). Đùa vậy thôi, chứ khi gặp lại 2 trong số các người yêu cũ, mình thấy hoàn cảnh người thì khó khăn, người thì éo le do hoàn cảnh, số phận đưa đẩy, mà mình…nói sao cho chính xác trong hoàn cảnh này nhỉ, chỉ biết là cảm xúc của mình rất chi là…cảm xúc, bởi vậy nên mình đã viết một câu chuyện về mối tình đầu đem dự thi báo mạng, được đăng và in sách năm 2011, với tên chuyệnBa mươi năm một cuộc tình! nhưng không có giải:




Mình cũng có đăng blog rồi (nguyên văn, không cắt cúp theo yêu cầu về số chữ như khi đi dự thi )bài hơi dài, hôm nào mình chia ra 2 phần đăng lại, hứa hẹn cũng lãng mạn không kém chuyện bị bồ bỏ…hi!hi!

Thời thanh xuân của mình đây:


Và … 

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

TÌNH YÊU...TUỔI HỌC TRÒ !


(P/s: đây là một câu chuyện cũ mình đã đăng lâu rồi, nay biên tập lại … đăng tiếp vì tháng 10 đã tới…)


                                             CHUYỆN CŨ !
Đầu năm 1986, khi mình vừa bỏ cuộc chơiđược mấy ngày (…Thế rồi trong đám xuân xanh ấy/ có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!) thì cô bạn gái học chung từ mẫu giáo đến cấp 3, viết thư báo tin cậu bạn học cùng lớp nhập ngũ năm 1978, đã hy sinh ở chiến trường nước bạn ! Cậu bạn này mãi sau này mình mới nghe mấy cậu bạn trai cùng lớp kể là mấy đứa con gái trong lớp mình hầu như đứa nào cũng thích cậu ấy và cậu ấy thì chắc cũng âm thầm đắc ý ! vậy  mà … hồi đó mình cứ giàu trí tưởng bở là chỉ có mình để ý đến cậu ấy và cậu ấy cũng … để ý mỗi mình mình, haizzzza, thế mới tưởng tượng với chả tưởng voi !
 Thư bạn gái báo tin bạn học cũ hy sinh, lẽ thường thì có chút thương tiếc bạn rồi thôi, nhưng với cậu bạn này thì khác vì mình có cảm tình với cậu ấy (nói theo kiểu bà ngoại mình là phải lòng).  Tình bạn tuổi học trò hồi đó vô tư và trong sáng lắm... là mình sẽ làm sẵn giấy kiểm tra 15 phút để khi có kiểm tra đột xuất thì mình rút ra đưa làm như vô tình mà có sẵn vậy, hơn chút thì mình lợi dụng tí chức quyền được Thầy chủ nhiệm giao (làm bí thư của lớp) nhắc nhở  cậu ấy đừng mở 2 nút áo trên cùng (mở phanh ngực áo) hoặc giả cậu ấy mà mà ti toe học đòi hút thuốc lá, kéo lê dép lọet quẹt.. thì mình sẽ có ý kiến, ý cò vậy thôi! Nhà cậu ấy ở gần cửa hàng lương thực, nhà mình thuộc thành phần phi nông nghiệp (có sổ gạo), hàng tháng mẹ giao cho đi mua gạo thì mình cũng cố ý đi ngang trước nhà cậu ấy, để nếu hên thì làm như vô tình gặp mặt nhau, chuyện chỉ đến thế…rồi đất nước có chiến tranh, ( Thời gian ấy đất nước gặp nhiều khó khăn, như nhà thơ Tố Hữu viết: …lụt bắc, lụt nam, máu tràn biên giới/ Tay giữ trời, tay giữ nước căng gân). Cậu ấy nhập ngũ khi đang học dở lớp 9 (lớp 11 bây giờ)...

    Ngày cậu ấy cùng vài bạn khác lên đường nhập ngũ, lớp có tổ chức liên hoan, chẳng rõ mấy đứa con gái trong lớp âm thầm tặng cậu ấy quà gì (có bạn nào tặng chùm hoa bưởilãng mạn như bài thơ được phổ nhạc thành một bài hát mà mình thích không biết). 
 Còn mình tặng cậu ấy cái dây mà những người lính (nói chung) hay đeo nhóm máu và phiên hiệu là những hạt bằng inox bé tí kết thanh dây dài, mà hồi ấy con gái, con trai đều thích, mà ít ai có nó, mình có người anh trai ở trong quân đội về cho, mình thích và quý  cái dây này lắm vì có thể đeo ở cổ và cũng có thể quấn hai ba vòng làm vòng tay. Vì có cảm tình với cậu ấy lắm lắm nên mình mới tặng cậu ấy làm kỷ niệm. Ngày chia tay cậu ấy lên đường nhập ngũ, sự mạnh mẽ thường ngày của mình chạy đâu mất tiêu, chỉ chờ cho các bạn đi về trước, mình lùi lại sau tí xíu rồi nhìn trước, ngó sau kêu cậu ấy xòe tay ra và mình thả cái dây vào tay cậu ấy rồi chạy theo các bạn mà không nói được thêm một lời nào! 

Cái dây đó như này:

   Sau đó cậu ấy có tặng lại mình một tấm thiệp có cái hoa hồng màu vàng (chẳng hiểu vì sao lại hoa hồng vàng mà không là hồng  đỏ ?):



và một tấm hình cậu ấy mặc quân phục, mình vẫn giữ tấm hình này:

  

 Ngày cậu ấy xong đợt huấn luyện được về thăm nhà, cậu ấy lên nhà mình chơi, mình nhìn thấy ở cổ cậu ấy có đeo cái dây mình tặng! (Cậu ấy cũng chính là người đã tặng mình và 2 bạn gái thân của mình mỗi đứa một cái quai nón, cái của mình màu tím Huế và hình như từ đó mình yêu màu tím, mình đã có bài viết về chuyện này).

Chuyện chỉ có vậy, rồi lớp cũ trường xưa mờ dần vào ký ức, cho đến ngày mình nhận tin cậu ấy hy sinh! Không hiểu tại sao, sau đấy trong những giấc mơ mình cứ thấy cậu ấy hoài, mình suy nghĩ hay cậu ấy chưa chết, chỉ đang bị lạc đâu đó trong rừng sâu nên báo mộng để mình báo tin về cho gia đình cậu ấy đi tìm, mình đã gửi thư ra nhờ bạn hỏi thăm gia đình cậu ấy xem tại sao? Mãi sau mới biết là hồi mình hay nằm mơ thấy cậu ấy là hài cốt của cậu ấy vẫn nằm trên đất nước bạn chưa được quy tập về nghĩa trang quê nhà…! Sau đó ít lâu, nghe tin đơn vị và gia đình đã đưa được cậu ấy về nước, mình có dịp về lại chốn xưa, ghé thăm gia đình cậu ấy, mẹ và 2 em cậu ấy đã đưa mình lên nghĩa trang liệt sỹ nơi cậu ấy nằm yên nghỉ ở tuổi 20, khi thắp nhang cho cậu ấy, mình nghe mẹ cậu ấy lầm rầm nói với cậu ấy : “ L, bạn con nó về thăm con đây này, nó lập gia đình rồi, con thương nó, sống khôn chết thiêng, phù hộ cho gia đình nó, còn con có về thì về với Mạ, đừng về quấy rầy nó nữa nghe con!”, mình nghe vậy mà mắt cay xè …

…Mình ít tin bói toán, nhưng có lần (cách đây cũng trên 20 năm), vô tình gặp bà thầy bói ở nhà người quen, bà bảo mình có người thanh niên chết trẻ theovà phù hộ cho mình, bà ấy còn bảo người này hay đứng sau góc nhà và khuyên mình nên lập bát nhang ở đó, mình nghe và làm theo vì mình nghĩ là cậu ấy chứ còn ai. Bây giờ cúng, lễ, tết gì cũng vậy sau khi khấn tên ông, bà, cha, mẹ và những người thân khác là mình gọi tên cậu ấy, chưa bao giờ mình quên…và lâu lâu trong những giấc mơ cậu ấy vẫn về thăm mình với hình hài ngày xưa…

… Có lẽ sắp đến ngày giỗ của cậu ấy, tối qua mình lại nằm mơ thấy cậu ấy về…cậu ấy vẫn như xưa, là cậu bạn học có ánh mắt  làm mình nghĩ đó là tình yêu tuổi học trò ! Còn cậu, T ơi, ở trên kia có khi nào cậu nhớ mình không…?




Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

TRỞ VỀ MIỀN KÝ ỨC!


* Nhiều khi mình 
tự hỏi là vì sao từ việc lớn cho đến việc bé trong nhà đều do mình xoay xở ? Mình mạnh mẽ quá chăng ? đâu đó các bà, các cô tự nói với nhau là đôi khi phải giả bộ yếu đuối, cần nơi nương tựa chứ phụ nữ mà mạnh mẽ quá thì…đàn ông cũng chán!( thật vậy không biết nữa?).Nghĩ đi rồi nghĩ lại, nếu mình yếu đuối thì việc trong nhà, ngoài ngõ ai làm ? ông xã mình khi nghe mình tự vấn thì hay nói: một người lo bằng một kho người làm! Vậy là mình vừa có ..một kho vừa có một người! Cũng đọc đâu đó là : muốn vượt qua cơn bão thì phải đi xuyên qua nó ! ừ, xuyên thì xuyên chứ sợ gì? Mình lại đang càm ràm, nhìn lên, nhìn xuống, nhìn qua, nhìn lại... thì thấy mình hạnh phúc và sung sướng hơn nhiều người! vì ông xã mình tuy bị cơn đột quỵ nặng tưởng chết, nhưng phúc còn dày nên dù bệnh vẫn đi tới đi lui được, đi chơi xa có bạn đến chở, còn cà phê, cà pháo, tán gẫu (not tán gái) thì vẫn ngon lành cành đào, vậy chứ còn đòi hỏi gì nữa, vì nhiều người bị bệnh kiểu như ông xã mình nhẹ thì liệt một bên, nặng thì nằm một chỗ, cười, khóc (đầu vô, đầu ra) không kiểm soát, ăn rồi thì nói chưa ăn…! Nghĩ tích cực lên để mà mạnh mẽ làm chỗ dựa cho chồng, con…chứ nhiều khi cũng oải lắm!
Người ta bảo: Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, hiểu theo nghĩa đen và bóng thì hồi nào tới giờ mình xây cả hai thứ! Hồi lâu rồi, có anh bạn đồng nghiệp biết coi tướng số, thấy mình than thở, anh ấy bảo: chồng người ta là cây tùng, cây bách, còn chồng cô là…cột xi măng cho cô tựa còn đòi gì nữa? (ý là cột xi măng thì vững hơn cả tùng, bách vì chẳng gió mưa nào quật đổ được cả), nghĩ thấy đúng nên nhiều khi lại tự an ủi, ừ mình đang tựa vào cột xi măng, nên mình sẽ mạnh mẽ thôi, cái gì cũng làm được hết!
Lại nói về căn hộ chung cư cũ, dọn hết hai, ba đợt vẫn chưa gọn, thứ 7 tuần rồi lại kêu mấy người bên đội vệ sinh lên khiêng dọn mấy cái tủ bỏ đi cho gọn, người ta cũng biết mình có eo nên…thắt ! hết khá tiền để vứt mấy thứ nặng nề này:



Rồi để nhìn cho bắt mắt khách thuê, mình kêu thợ đến sửa sang lại! sửa hiệp một, thấy chưa ổn lắm và cũng để khỏi mất công sửa đi sửa lại, mình lại kêu thợ sắt lên làm lại cửa, máng xối…! Muốn sạch sẽ, gọn gàng thì mình lại phải cùng với thợ lau dọn! haizzzz!



Giờ thì tạm ổn:


Viết tạm ổn vì còn đang …sửa tiếp !

*Nhà cũ sửa chưa xong thì nhà đang ở, hàng xóm kêu phải xây trét lại vách tường ngoài sân vì nó nứt toác hoác sợ rớt tường và mất thẩm mỹ, ta nói việc nọ xọ việc kia. Hôm nay lại kêu bác thợ đụng đến trét dùm:


* Sở dĩ phải nhờ vứt rác thô nhiều lần (tốn bộn tiền) vì mấy cái tủ và cái rương gỗ là một trời kỷ niệm thời mới chập chững vào đời với nhiều gian khó nên mình tính giữ lại làm kỷ niệm. Hồi đi học ở Bình Triệu, mấy bạn mình đựng quần áo trong va li, mình chẳng có va li nên bỏ vào túi xách, quần áo thì bộ nghiêm, bộ nghỉ,vẫn ước mơ được sở hữu chiếc vali như chúng bạn nhưng mãi ước mơ vẫn không thành hiện thực...Gần ra trường, gặp Ba...Ba mình chở lên trường cho mình cái rương gỗ, chao ôi là mừng vì mình có một khoảng trời riêng, có ổ khóa đàng hoàng, nó đây:


Ngày ra trường có việc làm, được phân nhà ở ngay trung tâm là ước mơ của nhiều người và mình đã đạt được những thứ ấy trong …3 nốt nhạc, chẳng phải mình tài giỏi gì mà vì hồi ấy nghề của mình chả ai thèm học, nghề cần người và nhà thì chung cư cũ thôi, hai độc thân ở hai phòng chung lối đi ngay phòng mình được phân, mãi sau này lập gia đình mới được cơ quan hợp thức hóa luôn 2 phòng do chị bạn kia chuyển cơ quan khác! Ba mình “chia tài sản”cho mình một cái tủ đựng quần áo và một kệ sách bằng sắt (tủ cũ của quân đội), chả hiểu sao hồi đó ai khiêng lên lầu 2 cho mình, sử dụng từ đầu những năm 1980, giờ cho không ai lấy, chở về quận 7 thì không thể vì đường bít xe không vào được, vậy là đành…đứt ruột vứt bỏ!



Nhà sạch sẽ rồi vì trống trơn, mình ngồi ngơ ngẩn nhìn bóng nắng xiên qua khoảng không nhỏ trong nhà (gọi giếng trời cho sang), nhìn từng viên gạch ở sàn nước thấy như chưa từng có 11 năm xa cách, ký ức của mình lùi về quá khứ với đủ cung bậc, mình gọi cho nó lãng mạn là trở về miền ký ức! Vì trở về quá khứ nên bài này nó dài hơn bình thường …! hi! hi!



Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

LINH TINH NGÀY MƯA !


      
  *  
Hôm nay đã là mùng một tháng 8 âm lịch, mình hy vọng những gì chưa làm, chưa đạt được trong tháng 7 thì tháng này sẽ có một bước tiến mới hơn! Hi!hi! nghe như là đang có những dự án gì đó lớn lao lắm! Thực ra là căn hộ chung cư chưa cho thuê được vì nhiều lý do, đoạn đường có căn hộ của mình đang bị che chắn lại để làm ga tàu điện ngầm, đường sá khó đi, rồi nào là chung cư tuy ở trung tâm nhưng lại cũ, không có nhiều tiện nghi như những căn chung cư mới…! tuy vậy mình vẫn kỳ vọng vào những khách thuê có nhu cầu thuê căn hộ của mình (ế nhưng vẫn ở thế ngẩng cao đầu…vì nó ở ngay khu trung tâm của trung tâm SG! Hi hi). Hôm nay mình nhờ cháu KTS đã từng xây nhà cho mình cách đây trên 10 năm lên khảo sát và sửa chữa cho nó bắt mắt để mình…gả nó (căn hộ) !Việc chả đáng, đúng như ông bà xưa nói : dao phay mà làm thịt gà (việc bé cỏn con mà phải nhờ đến KTS, mình cũng ngại lắm, nhưng lại kiểu: nghĩ cũng tội mà thôi cũng kệ! hi!hi)!
Mình làm bếp thỉnh thoảng bị đứt tay, hôm rồi con trai mua về cho thuốc cầm máu và cái bao để bao lại cho khỏi ướt cái ngón tay bị đứt! haizzza, có mấy thứ này thì tay cứ đứt hoài:

·      
·     *  Mùa mưa, cây cối xanh tươi hơn, nhà có cây bông giấy nó ra xum xuê và mỗi khi có cơn mưa hay gió lớn là nó sà xuống ngay cửa không thể mở cửa được, mình lại leo trèo cắt bỏ nhánh và hậu quả thế này đây:

    

    *  Ku sam dạo này đi học không còn khóc nhè nữa mà vui vẻ dắt tay bà đến lớp, những hôm mưa thì hai bà cháu lại ô, dù lên đường:

      
  Đi học về giúp bà tưới cây:


    Mình giờ là phó thường dân, nhưng hôm rồi chị họ mình ở Đà lạt xuống cho mấy hộp dâu, rồi có em gái trước cùng cơ quan cho trái sầu riêng ở quê em ấy mang xuống, mình cảm động rung rinh vì …vẫn có người nhớ tới mình! hi!hi:




*Còn đây là những món mình nấu trong những ngày mưa:
    Canh khổ qua nấu với cá thác lác và giò sống:

   
  
Mắm ruốc Huế xào sả và thịt ba rọi:


       *Chó nhà mình thì nhỏ xíu:


Còn chó nhà người ta thì thế này đây:



 *Cách đây hơn năm mình được tặng 2 giò lan tím, khi hết hoa mình trồng lại, nay nó ra hoa, từ chúm chím rồi nở hết nhành  :




     Hạnh phúc là từ những điều linh tinh, nhỏ nhặt này chứ tìm ở đâu cho xa!