* Nhiều khi mình tự hỏi là vì sao từ việc lớn cho đến việc bé trong nhà đều do mình xoay xở ? Mình mạnh mẽ quá chăng ? đâu đó các bà, các cô tự nói với nhau là đôi khi phải giả bộ yếu đuối, cần nơi nương tựa chứ phụ nữ mà mạnh mẽ quá thì…đàn ông cũng chán!( thật vậy không biết nữa?).Nghĩ đi rồi nghĩ lại, nếu mình yếu đuối thì việc trong nhà, ngoài ngõ ai làm ? ông xã mình khi nghe mình tự vấn thì hay nói: một người lo bằng một kho người làm! Vậy là mình vừa có ..một kho vừa có một người! Cũng đọc đâu đó là : muốn vượt qua cơn bão thì phải đi xuyên qua nó ! ừ, xuyên thì xuyên chứ sợ gì? Mình lại đang càm ràm, nhìn lên, nhìn xuống, nhìn qua, nhìn lại... thì thấy mình hạnh phúc và sung sướng hơn nhiều người! vì ông xã mình tuy bị cơn đột quỵ nặng tưởng chết, nhưng phúc còn dày nên dù bệnh vẫn đi tới đi lui được, đi chơi xa có bạn đến chở, còn cà phê, cà pháo, tán gẫu (not tán gái) thì vẫn ngon lành cành đào, vậy chứ còn đòi hỏi gì nữa, vì nhiều người bị bệnh kiểu như ông xã mình nhẹ thì liệt một bên, nặng thì nằm một chỗ, cười, khóc (đầu vô, đầu ra) không kiểm soát, ăn rồi thì nói chưa ăn…! Nghĩ tích cực lên để mà mạnh mẽ làm chỗ dựa cho chồng, con…chứ nhiều khi cũng oải lắm!
Người
ta bảo: Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, hiểu theo nghĩa
đen và bóng thì hồi nào tới giờ mình xây cả hai thứ! Hồi lâu rồi, có
anh bạn đồng
nghiệp biết coi tướng số, thấy mình than
thở,
anh ấy bảo: chồng người ta là cây tùng, cây bách,
còn chồng cô là…cột xi măng cho cô tựa còn đòi gì nữa? (ý là
cột xi măng thì vững hơn cả tùng, bách vì chẳng gió mưa nào quật đổ được cả),
nghĩ thấy đúng nên nhiều khi lại tự an ủi, ừ mình đang tựa vào cột xi măng, nên
mình sẽ mạnh mẽ thôi, cái gì cũng làm được hết!
Lại
nói về căn hộ chung cư cũ, dọn hết hai, ba đợt vẫn chưa gọn, thứ 7 tuần rồi lại
kêu mấy người bên đội vệ sinh lên khiêng dọn mấy cái tủ bỏ đi cho gọn, người ta
cũng biết mình có eo nên…thắt ! hết khá tiền để vứt mấy thứ nặng nề
này:
Rồi
để nhìn cho bắt mắt khách thuê, mình kêu thợ đến sửa sang lại! sửa hiệp một,
thấy chưa ổn lắm và cũng để khỏi mất công sửa đi sửa lại, mình lại kêu thợ sắt
lên làm lại cửa, máng xối…! Muốn sạch sẽ, gọn gàng thì mình lại phải cùng với
thợ lau dọn!
haizzzz!
Giờ
thì tạm ổn:
Viết
tạm ổn vì còn đang …sửa tiếp
!
*Nhà
cũ sửa chưa xong thì nhà đang
ở, hàng
xóm kêu phải xây trét lại vách tường ngoài sân vì nó nứt toác
hoác sợ rớt
tường và mất thẩm mỹ, ta nói việc nọ xọ việc kia. Hôm nay lại kêu bác thợ đụng
đến trét dùm:
*
Sở dĩ phải nhờ vứt rác thô nhiều lần (tốn
bộn tiền) vì
mấy cái tủ và cái rương gỗ là một trời kỷ niệm thời mới chập chững vào đời với
nhiều gian khó nên
mình tính giữ lại làm kỷ niệm.
Hồi đi học ở Bình Triệu, mấy bạn mình đựng quần áo trong va li, mình
chẳng có va
li nên
bỏ vào túi xách, quần
áo thì bộ nghiêm, bộ nghỉ,vẫn
ước mơ được sở hữu chiếc vali như chúng bạn nhưng mãi ước mơ vẫn không thành
hiện thực...Gần
ra trường, gặp Ba...Ba
mình chở lên trường cho mình cái rương gỗ, chao ôi là mừng vì
mình có một khoảng trời riêng, có ổ khóa đàng hoàng, nó đây:
Ngày
ra trường có việc làm, được phân nhà ở ngay trung tâm là ước mơ của nhiều người
và mình đã đạt được những thứ ấy trong …3 nốt nhạc, chẳng phải mình tài giỏi gì
mà vì hồi ấy nghề của mình chả ai thèm học, nghề cần người và nhà thì chung cư
cũ thôi, hai độc thân ở hai phòng chung lối đi ngay phòng mình được phân, mãi
sau này lập gia đình mới được cơ quan hợp thức hóa luôn 2 phòng do chị bạn kia
chuyển cơ quan khác! Ba mình “chia tài sản”cho mình một cái tủ đựng quần
áo và một kệ sách bằng sắt (tủ cũ của quân đội), chả hiểu sao hồi đó ai khiêng
lên lầu 2 cho mình, sử dụng từ đầu những năm 1980, giờ cho không ai lấy, chở về
quận 7 thì không thể vì đường bít xe không vào được, vậy là đành…đứt ruột vứt
bỏ!
Nhà
sạch sẽ rồi vì trống trơn, mình ngồi ngơ ngẩn nhìn bóng nắng xiên qua khoảng
không nhỏ trong nhà (gọi giếng trời cho sang), nhìn từng viên gạch ở sàn nước
thấy như chưa từng có 11 năm xa cách, ký ức của mình lùi về quá khứ với đủ cung
bậc, mình gọi cho nó lãng mạn là trở về miền ký ức! Vì trở về quá khứ nên bài
này nó dài hơn bình thường …! hi!
hi!