* Mấy hôm nay mình toàn nghĩ về
anh, cứ hình dung anh sẽ thế nào khi không còn chị? Đọc FB của anh thấy anh ghi
cho các con:" Bố lên đê nhìn về mộ (mẹ) mà nước mắt cứ chảy,
thương (mẹ) lắm các con à"! rồi anh làm thơ với nội dung là: mọi lần chị đi
đâu lâu cũng chỉ 1 đến 2 tuần rồi về mà nay đã 1 tháng chưa về, điện thoại gọi
thì không nghe: "đã bốn tuần rồi/ bà chưa về bà ơi ?..", thì
cổ mình nghẹn đắng, thương anh quá chừng! (sau gần 1 năm phát hiện ra bị ung thư
phổi, chị dâu đã mất hôm 21/10 DL, hưởng thọ 62 tuổi)
* Anh hơn mình 14 tuổi và khi
mình mới 4 tuổi thì anh nhập ngũ! tuổi thơ của mình vắng anh, theo như mẹ mình
kể lại thì khi mình thấy xung quanh các bạn mình ai cũng có Bố mà nhà mình không
có ( Ba mình đi chiến trường B, mẹ mình là Mẹ đơn thân) thì mình đã ngây thơ đề
nghị với mẹ là : hay nhà mình gọi anh là bố đi !!!
(haizzz)
...qua những câu chuyện mẹ kể
thì con trai của mẹ hiền
như "cục đất" và là "Hương đen
của mẹ"... Mình cũng cảm nhận được là tình
cảm mẹ nghiêng nhiều về anh vì nhiều lẽ (anh là
con trai đầu lòng của mẹ, anh bị bệnh, tuổi thơ của anh vất vả, đói
khổ, anh đi
bộ đội thời chiến tranh cận kề cái chết...). điều đó ám ảnh vào tâm can mẹ cho
đến những giờ phút cận kề cái chết, mẹ than rằng: Có 3 đứa con,
một đứa khổ, một đứa sướng, một đứa giàu ! Mẹ không nói ra tên
đứa nào, nhưng cả 3 thống nhất là mẹ nói anh khổ. (còn mình và chị gái thì
còn "tranh chấp" xem trong 2 chị em ai giàu, ai
sướng ? Mình nhận mình sướng vì mình ở thành phố, gia đình
mình "vuông, tròn" hơn chị...
).
Mẹ về bên kia thế giới với nỗi
niềm con trai của mẹ khổ. Khổ ở đây là sự đánh giá của mẹ, và có cả sự so sánh
giữa các con của mẹ với nhau- trong đó chỉ có mình được học hành đến nơi đến
chốn và có công việc tạm gọi là ...(chả biết viết thế nào cho chính xác theo
cách suy nghĩ của mẹ).
* Sau 1975, anh vẫn tại
ngũ, lẽ thì anh sẽ lấy vợ thoát ly (từ này ở quê thường dùng
cho những người làm việc nhà nước, có lẽ thoát ly ở đây được hiểu là thoát ly
nông thôn ra thành phố làm việc). Nhưng năm 1976, thương mẹ, anh cưới chị dâu
cũng là bộ đội, nhưng phục viên và về quê chồng làm ruộng! (mặc dù nhà mình lúc
đó thuộc thành phần phi nông nghiệp, mẹ mình là nữ hộ sinh).
Về quê thì
chỉ có làm ruộng chứ biết làm gì bây giờ ? Những năm cuối thập kỷ 70, đầu thập
kỷ 80 của thế kỷ trước thì gia đình nào kinh tế cũng khó khăn và nhà mình cũng
không ngoại lệ!
* Anh chị sinh được 3 con (2 gái,
1 trai ). Để nuôi được các con khôn lớn, trưởng thành, học hành, thành đạt thì
vợ chồng anh đã vượt qua chính
mình! Rồi các con anh lấy chồng, có
vợ, anh chị có cháu nội, ngoại, tưởng rằng không có hạnh phúc nào bằng và anh
chị đã thật sự được thanh thản tuổi già...
Mẹ
và gia đình anh, chị:
*Nói về chị dâu thì hồi trẻ xinh
gái, cái hình dưới đây của chị là anh đưa về cho mẹ "coi mắt" :
Chị nhanh nhẹn tháo vát, một tay
quán xuyến việc gia đình. Giai đoạn sau này thì cùng chồng lo công việc của
Họ...ngoại ( Họ tộc của mẹ mình). Trong, ngoài vẹn toàn con, cháu đều một tay
chị lo mỗi khi sinh đẻ...Tưởng cuộc sống cứ thế trôi qua, ai ngờ chị mang bệnh
hiểm nghèo rồi qua đời sau một năm phát bệnh. Để lại cho anh và các cháu niềm
thương nhớ khôn nguôi!
Ngày mình về dự đám tang chị,
gặp 10 người thì cả 10 đều kể cho mình nghe chuyện anh đã chăm sóc chị chu đáo
với tất cả lòng thương yêu mà không có ai để so sánh! Việc anh thương yêu vợ thì
mình biết, ngày chị còn sống, mỗi lần gọi điện thoại về thăm chị, mình vẫn nói
đùa với chị là chị lấy được chồng đẹp trai lại thương yêu chị hết mực, chị lấy
được soái ca, còn muốn gì nữa ? chị đã cười mãn nguyện và nói với mình: "o nói
đúng!".
Hình của anh, chị lúc tóc còn
xanh đến khi đầu anh bạc trắng:
Phần chị thì giờ đã ra đi thanh
thản (mình nghĩ thế) vì khi còn sống (khỏe mạnh hay đau yếu) chị đều được chồng,
con yêu thương, chăm sóc (thuốc gì ai nói tốt, nói hay, ai chỉ cái gì anh và các
cháu đều bằng mọi cách tìm mua cho chị uống). Đám tang chị thì anh và các cháu
lo vẹn toàn, chu đáo! (đêm 14 tháng 10 Al vừa rồi, mình nằm mơ thấy chị rất vui
vẻ, sinh hoạt bình thường như khi còn sống)
...Giờ chỉ còn anh đối diện với
sự trống vắng, thiếu chị! 40 năm đồng hành, sướng khổ có nhau, đến lúc được
thanh thản thì chị lại vội vàng bỏ anh ra đi
làm sao anh không buồn cho được! Mỗi khi chiều về, hoàng hôn buông xuống bếp nhà
người ta đỏ lửa, có vợ có chồng, anh chỉ còn lại một mình..! nhạc sỹ Thanh Tùng
đã từng có tâm trạng này và viết nên bài Một
mình nghe rất cảm động : "...vắng em còn lại
tôi với tôi...cô đơn cùng với tôi về..."! còn anh thì ước được
nghe chị gọi và nói: "mai tui về ông ơi!"
* Mình chẳng dám gọi điện về hỏi
thăm anh nhiều, chỉ sợ chạm vào nỗi buồn của anh! chỉ mong anh khỏe để vượt qua
khúc quanh khó khăn này, thời gian sẽ giúp anh (hy vọng là thế) trở về với cuộc
sống thường ngày và quen với việc vắng chị! coi như chị
đang đi đâu đó (Hà Nội, Vinh) thăm con, cháu! rồi chị lại sẽ về...phải vậy không
anh ?