Đi học là niềm vui của tất cả
trẻ em, lớn bé gì cũng vậy (đa phần), vì đến trường điều đơn giản là gặp bạn
bè để cùng vui, chơi, phức tạp hơn tí vì đó là nơi nuôi lớn những ước mơ để được
làm chú công nhân, chú lái tàu hỏa, làm cô giáo, cô y tá ..(là bọn trẻ hay nói
vậy, chứ mình mà mơ thì mình mơ lớn hơn nhiều! hi hi)
Vậy mà con mình hồi bé (mẫu giáo)
đứa lớn đến đứa bé đều thích được ở nhà chơi với bà ngoại. Đứa lớn phải đi học
thì mười bữa khóc dư ra cả mười một với điệp khúc la, hét: Khô ô
ô ô ng đi học đâ â...âu ! sáng nào cũng vậy, dỗ dành to, nhỏ gì
cũng không ăn thua, khóc là khóc! Bố đi trực đêm, xa nhà gần 20 km, sáng vội
vàng về để đưa con đi học (vì nhà có mỗi cái xe honda dame cà tàng) mà trường có
xa nhà gì cho cam, chỉ khoảng 2km, nhưng hồi đó làm gì có nhiều tiền mà đi xích
lô với lại cái người phải đi học kia đâu có
chịu đi học trong ôn hòa, lúc nào cũng giãy giụa, ói...để bằng mọi cách làm cho
người lớn chán nản mà cho người ta ở nhà!
haizzz! nhà ở chung cư, sáng nào nhà mình cũng nháo nhác , hàng xóm mở cửa ra
nhìn, bà ngoại nhìn theo thở dài và nói hay là cho nó ở
nhà...! Bố mẹ thì với suy nghĩ phải đi học (mẫu giáo) cho bằng
chúng bạn, biết hát biết múa...nên đi học là nghĩa vụ, bắt buộc! Đến lớp thì
chẳng tốt đẹp gì hơn, cứ sáng nào vào cũng khóc, ói, tè ra quần nên là gương xấu
cho bạn, trong khi bạn vui vẻ học thì người
ấy được đặc cách ra ngồi ở cầu tuột, khi khóc chán, nín thì vào
học! bởi vậy chẳng có tuần, tháng nào được phiếu bé ngoan! cuối năm các bạn ai
cũng có quà của hội phụ huynh, còn cô ấy làm gì
được, bởi vậy nên mẹ phải âm thẩm mua quà gửi cô để khi các bạn khác có quà
thì cô ấy cũng có, khỏi khóc!
Mẹ cô ấy đã thật sự đau đầu
về cô ấy ! Rồi thì cô ấy cũng lớn, trưởng thành
và cô ấy cũng đã có con!
Điều gì sẽ xảy ra khi con cô ấy
đến tuổi vào mẫu giáo? ta nói, mẹ nào, con nấy! con cô ấy bây giờ đi học cũng là
nghĩa vụ! cũng khóc, cũng ói và cũng là học sinh cá biệt! học được một năm rồi
mà giờ đi học vẫn cứ điệp khúc buồn (khóc và khóc)! Chỉ cần thấy xe chạy gần đến
trường là khóc và đòi đi bà ngoại (vì nhà bà ngoại gần trường) ! và mình cũng
như bà ngoại cô ấy năm xưa, khi nghe kể thì thở dài và nói: hay
cho nó ở nhà !
t
